Chap 7 : ( part 1)
Trời đổ về chiều, rồi cứ tối dần, tối dần. Hình như chính ông trời cũng đang háo hức xem tối nay sẽ có cảnh gì hay nên đã cho mặt trời đi ngủ sớm hơn dự tính thì phải ? Càng về chiều tối, công việc hình như càng nhiều lên, bận tối mắt tối mũi. Vả lại, ai cũng muốn tối nay rảnh rang để còn đi "tập kích" (

) nên đều ra sức làm việc cho chóng hết. Nhà bếp giờ chả còn ai ngoài Hinata vẫn đang xay đậu. Naruto xách thùng nước bước vào :
- Hinata ! Nghĩ tay đi để anh làm cho !
Hinata ngẩng lên :
- Không sao đâu ạ ! Em làm được mà...
Naruto gỡ tay Hinata ra :
- Tay em đỏ hết rồi đây này ! Nghỉ một chút đi ! Không sao đâu, để anh làm cho ! Em xay đậu suốt từ trưa rồi còn gì nữa....
- Vâng ! Vậy thì cảm ơn anh....
- Không sao ! Cảm ơn gì ? Nào ! Đổ cho anh thùng nước vào đây !
- Dạ !
Bên ngoài, trời bắt đầu nổi giông. Mây đen un ùn kéo đến che kín mặt trăng vừa mới chui ra khỏi tấm màn màu trời. Giông nổi lên mỗi lúc một lớn, giật phăng lá cây, thổi tung bụi đất. Chớp nhang nháng trên bầu trời. Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, nện lộp bộp vào những chiếc lá. Và rồi, mưa rơi. Mưa rào mùa hạ, ào ạt như trút nước. Gió rít lên, lùa qua các chấn song. Những hạt nước lớn tạt ngang tạt dọc trong không gian. Mưa trắng xoá. Sấm bắt đầu nổ trên cao. Chớp rạch ngang trời. Hinata nhìn ra ngoài cửa, giọng hơi run :
- Mưa...lớn quá....!
- Uhm ! Xay nốt chỗ này rồi ta về nghĩ thôi ! _ Naruto xay nhanh chóng hơn.
Gió bắt đầu quất lên những cánh cửa, khiến cho chúng dộng ầm ầm vào bức tường rồi ầm ầm dộng trở ra, một cách dữ dội. Bất thần, cánh cửa chính đóng ầm trở lại, rồi bỗng dưng cánh cửa chính đóng ầm trở lại, rồi cả Hinata và Naruto đều nghe "cạch" một tiếng. Cánh cửa bỗng yên vị như thế, không di chuyển thêm nữa. Cảm giác rờn rợn trào lên khiến Naruto vội vã vứt công việc ở đó, lao đến đẩy cánh cửa thật mạnh. Và cậu bàng hoàng khi đẩy mãi mà cánh cửa không chịu mở ra. Cậu cố gắng đẩy thật mạnh nhưng cánh cửa cũng chỉ nhúc nhích đi tí chút. Đôi mắt Hinata mở ra thtậ lớn sững sờ, hai tay cô đưa lên che miệng. Gay to rồi ! Họ đã bị nhót. Naruto vội chạy đến bên chiếc của sổ nhỏ, gọi thật to ra ngoài :
- Có ai không ? Giúp chúng tôi với !
Sấm nổ đoàng trên cao, mưa vẫn rơi rào rạt, át đi tiếng gọi của cậu. Cậu vẫn không bỏ cuộc :
- Có ai không ? Chúng tôi bị nhốt rồi ! Giúp chúng tôi với !!!!
Nhưng đáp lại cậu chỉ có tiếng mưa và tiếng sấm chớp. Cậu ngồi phịch xuống, tuyệt vọng. Hinata cũng ngồi xuống sát bên cậu. Và rõ ràng cô đang run lên. Sấm vẫn đang nổ đùng đoàng ngoài kia. Khuôn mặt Hinata tái xanh đi, trông cô như thể sắp khóc đến nơi rồi. Đúng rồi ! Hinata rất sợ sấm. Naruto vội vã ôm lấy cô em gái nhỏ, xoa đầu cô yên ủi :
- Được rồi Hinata! Đừng sợ ! Có anh ở đây với em rồi. Đừng sợ !
Hinata ngước lên nhìn Naruto, vẫn còn run, nhưng giọng cô vương sự lo lắng :
- Nhưng...Naruto_kun...còn anh và Nhị thiếu gia...thì sao đây ?
Naruto giật mình. Đúng rồi ! Sasuke nói tối nay hắn sẽ tới phòng cậu. Làm sao bây giờ ? Hắn không thấy cậu trong phòng chắc chắn sẽ rất lo lắng. Với tính cách của hắn, không khéo hắn sẽ phá nát mọi thứ để tìm cậu mất. Làm sao nói cho hắn biết đây ? Trời lại đang mưa rất to. Nếu hắn chạy ra ngoài tìm chắc chắn sẽ bị cảm, và có thể gặp nguy hiểm nữa. Nhỡ đâu hắn....mà cậu sao thế này ? Sao cậu lại quan tâm tới hắn quá như vậy ? Không gặp hôm nay thì gặp ngày mai, thế thôi. Vả lại cậu ghét hắn cơ mà. Xoa đầu Hinata, Naruto nhìn ra ngoài cửa :
- Không có vấn đề gì đâu ! Dù sao thì anh và hắn cũng đâu có liên quan gì đến nhau...
Trong khi ấy, Sasuke đang ở trong phòng mình và vô cùng bồn chồn, lo lắng. À, là thế nào ấy nhỉ ? Hồi hộp ấy mà ! Hắn lo ? Ừ hắn lo lắm chứ ! Đây là lần đầu tiên hắn tới phòng cậu mà. Có bao giờ hắn bước chân vào phòng cậu đâu , bơir vì hắn biết chỉ cần hắn bước qua ngưỡng cửa thôi là mọi thứ trong căn phòng ấy sẽ bay ra ngoài hết và mục tiêu sẽ là cái mặt của hắn. ( hèr hèr =w=" ) Ài...dĩ nhiên là...hắn thừa sức có thể vào phòng cậu bất kì lúc nào và...dĩ nhiên là có thể ngăn cản hoàn toàn cơn bão đồ đạc từ cậu ném ra nhưng mà...chậc...trước khi ngăn được mà cứ phải tránh đồ hoài thì mệt hén ? ( nhỡ trúng thì sao ? Có mà vỡ mặt !

) Vả lại...gì thì gì...không phải là hắn đã hành cậu ở bên ngoài đủ rồi sao ? Lòng "nhân đạo" cao cả ấy mà, thôi thì tha cho cậu vậy .( chuẩn bị ăn dép của độc giả đi là vừa Sặc_kun à =w=" ! ) Nhưng mà giờ thì hắn đang lo lắm, lo muốn chết được ! Hắn cứ đi vòng vòng trong phòng không ngớt, bồn chồn rạo rực. Hôm nay hắn tới phòng cậu, hắn sẽ nói gì với cậu, hắn sẽ làm gì khi vào phòng cậu rồi ? Cậu sẽ tiếp đón hắn thế nào ? Chào đón hắn, mời hắn ngồi vui vẻ hay gượng gạo, hay là lại thủ sẵn đồ đạc trong phòng ném vào hắn để đuổi hắn ra ? Tim hắn cứ đập loạn cả lên, không thể nào đièu chỉnh được. Gì thì gì, hắn nói với cậu là "không thoát được đâu ", chứ thực ra bụng hắn cũng run lắm chứ bộ. Ai mà biết được cậu, nhỡ đâu cậu không muốn gặp hắn, nhốt hắn ở ngoài thì sao, hay là lại nghĩ ra cái trò gì đó với hắn chẳng hạn. Hơn thế nữa, lúc đó cậu chưa kịp đáp lại thì hắn đã chạy rồi, chắc gì cậu đã cho hắn vào ?
- Mình điên lên mất ! _ hắn nghiến răng đầy bất lực và lại tiếp tục đi vòng vòng trong phòng mong cho thời gian chóng qua.
Thời gian trôi nhanh như...chó chạy ngoài đồng .( hờ hờ =v=" ) Sasuke mở tung cửa phòng, cẩn thận hỏi Sai xem bây giờ mình có...ổn không ( nói toẹt ra là ý ổng muốn hỏi bây giờ ổng có đẹp trai không ?

) rồi hăm hở bước tới phòng cậu. Hắn háo hức, hắn vui, hắn hồi hộp, hắn tưởng tượng ra đủ thứ và hắn thích thú, thế là hắn cười. Mặc kệ hôm nay cậu có cho hắn vào hay không, hắn vẫn sẽ vào cho bằng được. Và hắn hứa, hắn sẽ không làm gì quá đáng với cậu đâu. Hắn...thề đó ! ( nói thế này là không tin được !

). Nhưng càng đến gần phòng của cậu hơn, hắn lại càng thấy có gì đó không ổn. Cửa phòng cậu đóng im và không thấy ánh sáng. Trời đang mưa rất lớn. Sấm chớp đùng đoàng nổ trên cao. Có lẽ cậu sợ sấm và đang tắt hết đèn đi, ngồi thu lu trùm chăn trên giường thì sao ? Hắn tự trấn an mình như vậy và bước nhanh hơn. Hắn đã tới.
- Naruto ! Ta đến rồi ! _ hắn gõ cửa.
Không có ai trả lời lại. Hắn gõ cửa lần nữa, lần nữa và lần nữa, một cách kiên nhẫn. Nhưng không có tiếng trả lời. Đáp lại hắn chỉ là sự im lặng từ phía trong căn phòng và tiếng ào ạt ngoài kia. Hắn đâm hoang mang thực sự, đưa tay đẩy cửa. Hắn thầm mong sao cho căn phòng này cửa khoá chặt từ bên trong. Nhưng không ! Cửa không khoá, căn phòng tối om. Cảm giác lo lắng còn tăng lên nhiều hơn khi hắn cảm nhận được cái lạnh của căn phòng, cho hắn biết là căn phòng này chưa hề có ai bước vào suốt từ sáng. Hắn thắp đèn lên và nhìn quanh trong khi cất tiếng gọi lớn :
- Naruto ! Cậu có ở đây không ?
Trần nhà đang nhại lại tiếng hắn.
- Naruto !!!!!!
Trần nhà tiếp tục nhại lại tiếng hắn. Và hắn bàng hoàng thực sự : cậu đã không có mặt ở trong phòng suốt từ khi hắn gặp cậu lần cuối. Hắn lao ra ngoài trong cái cảm giác hỗn độn : tiếc nuối có, mong mỏi có, hi vọng có, lo lắng có, tức giận có _ nhưng lo lắng nhiều hơn. Không biết cậu đã đi đâu trong cái trời mưa như thế này cơ chứ ? Nhỡ đâu có gặp sét đánh giữa đường thì sao ? Cậu lại nhỏ nhắn mảnh khảnh như vậy đi mưa dễ bị cảm nữa. Hay là ai đã bắt cóc cậu rồi ? Khốn kiếp thật ! Sasuke hét to :
- Người đâu !!! Ngay lập tức tìm Naruto về đây !!!!!