Manga Fanfiction Club

Manga Fanfiction Club

IndexMFTC PageCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
May 2012
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar

[Sáng tác]Kẹo ngọt

[Sáng tác]Kẹo ngọt 5 5 2
Share | 
 

 [Sáng tác]Kẹo ngọt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: [Sáng tác]Kẹo ngọt    25/1/2012, 9:39 am

Truyện này nói về 1 Anko hoàn toàn khác với trong Naruto. Nên mong các bạn ủng hộ cho mình đỡ mất công post lên nha mệt bở hơi tai . À, Có mấy nhân vật mình tự tạo ra nên có thể các bạn không thích mấy (không thích cũng không sao, đó là tùy lựa chọn của các bạn mà)


Được sửa bởi destroyer_group ngày 27/1/2012, 1:18 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    25/1/2012, 10:56 am

Phần 1:
Mitarashi Anko đang đi dạo trên con đường nhỏ của chợ Konoha. Đi được một lúc cô gặp một đám đông đang vây quanh chỗ nào đó chiếm hết gần hai phần ba con đường. Tính tò mò nổi lên, Anko chạy ra xem. Thì ra đó là một gian hàng vớt cá có thưởng.
-Xời, vậy mà cũng bu vào cho đông, đúng thiệt là...
Nhìn kĩ lại Anko mới thấy: phần thưởng là một bịch kẹo dẻo ngọt (món tủ của Anko đây rùi). Vậy là cô mon men bước lại, ông chủ lúc này vui vẻ nói:
-Xin mời, một lần vớt 100 đồng. Vớt được một con được một bịch kẹo. Cô thấy thế nào, cô Anko?
-Sao cũng chấp hết! - (Wao, chắc Anko vip trò này lắm)
Vụt_chỉ một lần vớt thôi, con cá đã nằm gọn trong vợt của Anko. Ông chủ xuýt xoa:
-Chà, cô chơi giỏi quá. Người khác phải chơi trên hai lần đấy.
-Vì tôi là một Ninja mà. - Đưa ngón cái lên vẻ thách thức
Anko lúc này vừa đi vừa vui vẻ nói thầm:
-Cái trò đó mà vớt trên hai lần à? Vậy chắc mình là trùm trò vớt cá quá?
-TRÁNH ĐƯỜNG, TRÁNH ĐƯỜNG!
Một toán quân không biết từ đâu, đi đâu, chạy thục mạng qua chợ. Anko chỉ nghe được loáng thoáng:
-Nhanh tìm hoàng tử, không thôi là tiêu đó.
-Nhanh, không quốc vương nổi giận giờ.
-Ta muốn tốc độ nhanh nhất, lẹ lên.
-....
Anko đờ mặt ra suy nghĩ:"Đi đâu mà vội vây ta? Cái gì mà đi tìm hoàng tử chứ? Chả phải hoàng tử đang ở trong cung sao? Mà thôi, nghĩ chi cho mệt, kệ họ!". Đi được một lúc, một cậu bé chừng 10 tuổi chạy ra, hỏi Anko:
-Chị cho em bịch kẹo được không ạ? Bạn của em thích loại kẹo đó lắm nhưng không có tiền mua, em thương bạn ấy lắm!
(Suy nghĩ..., 0.25 giây sau)
-Ừ! Tặng em nè. - (Tốt dữ ha, thường là không được đâu)
-Wa! Em cám ơn chị nhiều lắm ạ.
Cậu bé chạy vụt đi, Anko còn đứng nhìn cái bóng nhỏ xíu của cậu bé luồn lách qua đám người lớn trong chợ cho đến khi khuất hắn. Tiếp tục cuộc đi dạo, Anko ra đến nghĩa trang khi nào không hay. Có cái gì đó lạo xạo sau lùm cây bên trái mộ của Hokage đệ Tam.
-Ra đi, trốn không được ta đâu.
Vụt, vụt, vụt, vụt... Một đám cỡ bốn tên Ninja cỡ hạng Chunin (nhìn xoàng xoàng là biết, Anko vô đối trong vụ nhận biết tự sướng ). Một tên nén đống Kuina vào Anko. Vụt_Anko biến mất trong chớp mắt. Bốp, bốp,bốp,bốp_Sau bốn cú đánh của Anko, bọn này hiện nguyên hình là những khúc gỗ.
-Chết! Mất cảnh giác rồi! - Quay lại đằng sau, không quên vung cây Kuina theo.
Keng_Cây Kuina của Anko chặn được đường kiếm của một tên bự con. Nhưng cố thủ không thành vì tụi này không phải Chunin hạng trung. Định kết thúc bằng "One hit to kill" thì bị tên nhỏ nhất điểm huyệt. Anko bất lực phải bất động trong vài phút. Trong khi đó, chúng đưa cô đến hang ổ bí mật của chúng.
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    25/1/2012, 11:33 am

Phần 2:
Anko tỉnh dậy, cô thấy mình bị trói trên chiếc ghế dựa. Bọn Ninja hồi nãy đang ngồi ở bốn góc canh chừng. Hơi cựa quậy, cô thấy hơi nhói: chúng trói cô bằng dây cước, khi cựa quậy cô đã vô tình để dây cước cứa vào tay. Cô cười thầm:
-Ha! Tụi này cũng biết cách khống chế "tù nhân" nhỉ?
Một lúc sau (mình nghĩ là 2 phút), tên cầm đầu bước ra. Hắn cao to, hất hành đi về phía Anko, hỏi với một giọng xất xược:
-Thằng nhóc hoàng tử ở đâu? - Liếc mắt (liếc tới nổi mắt sắp rơi ra rồi kìa kinh hoàng )
-Sao tao biết được? - Lớn tiếng nói lại (thế mới đúng là Anko)
-Láo nhẩy? Mày mới cho nó bịch kẹo xong, CÒN CHỐI KHÔNG?
Tên ấy nắm tóc Anko giựt ngược ra sau, Anko lúc này phải chấp nhận cái cú giựt tóc ấy (bị trói mà, ức chế quá tức giận ).
-Ta đâu biết hoàng tử thế nào đâu!
-Vậy ngươi biết hoàng cung ở đâu không?
-Biết!
-Chỉ coi!
-Nghe kĩ nè: ra chợ, rẽ trái ở giữa, đến ngã tư thứ 2 rẽ phải, đi cỡ 100 mét rẽ...
-Thôi, dẫn tận nơi đi!
-Vậy cởi trói cho ta đã.
Ra ngoài, Anko bắt đầu dẫn tụi Ninja ngố này đi (mà tụi nó lại tin người quá đáng). Đến hoàng cung, Anko không dẫn chúng đi lối thường mà dẫn chúng ra mê cung sau hoàng cung. Ở đây, Anko cắt đuôi chúng và cho chúng "lạc đàn". Từng tên bị chia rẽ không biết đường ra nên đã bị hạ một cách nhanh chóng. Mỗi tên thủ lĩnh ra được bên ngoài thì bị Anko chặn đầu:
-Ta sẽ trả lại cái giựt tóc của mày tức giận đập !
Vụt_cây Kuina được phóng ra, xé gió bay tới chỗ tên cầm đầu. Hắn đã may mắn né được nhưng nhận ngay một vết xước ngay mặt. Anko biến mất, tên kia loay hoay tìm kiếm. Nhưng...
-CHẾT NÈ!
Tên đó bị đánh tơi tả tả tơi, Anko không ngừng đánh hắn: đá,đấm,thục trò,vật,đập,... Tên này còn nghe thêm được câu:
-Đó là cái giá mà mày phải nhận khi dám giựt tóc bổn cô nương này bực kaiya !
Hắn đã bất tỉnh nhân sự, đang lúc quốc vương đi qua, thấy tờ giấy dán trên lưng tên Ninja đang nằm đấy ghi rằng:
"Bọn Ninja muốn bắt hoàng tử, hang ổ ở phía Tây nghĩa địa, xin người hãy nhanh lên, thưa quốc vương."
Cuối cùng bọn Ninja cũng bị bắt hết, quốc vương rất vui nhưng không biết ai đã đánh gục hết bọn Ninja này. Còn phần Anko thì vẫn nhởn nhơ vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra cả.
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    25/1/2012, 3:56 pm

Phần 3:
Sáng nay trời rất đẹp, Anko đang đi tìm một quán ăn. Nhưng hình như,... mọi quán ăn đều ĐÓNG CỬA. Anko bắt đầu than:
-Ôi trời! Khổ quá đi. Sáng nay dậy sớm tí nữa là có chỗ để ăn rồi. Anko ơi, sao mày lại nằm thêm tí nữa làm gì vậy hả???? Thiệt là chịu hết nổi à!
Đang than như vậy, Anko bỗng thấy mấy người bán hàng chạy ra chỗ có đám đông. Nghe loáng thoáng được là:
-Ối! Có người đánh nhau kìa!
-Đâu? Đâu? Xem với!
-Ui chà, người thứ năm bị hạ rồi đấy.
-Công nhận người này khẻo quá ha?
-Nhìn cơ bắp lực lưỡng vậy cũng đủ biết rồi!
Anko tò mò chạy lại xem:"Để ta xem là ai mà sao người người khen ngợi vậy ta?". Thì ra đấy chỉ là một võ sĩ to con. Nhưng sự hống hách và kiêu ngạo của ông ta khiến Anko muốn nổi điên:
-Ta là người vô địch ở Konoha này! Ai dám đấu với ta nữa không?
Những người ông ta hạ là những Ninja nhưng lại là... Gennin sơ cấp. Ông chủ hàng kẹo thấy Anko thì lôi cô vào:
-Anko! Cho hắn một trận coi. Đám Ninja kia coi chẳng ra gì cả?
-HẢ? - ngạc nhiên trả lời
Mọi người trầm trồ kinh ngạc khi thấy Anko bước vào:
-Ồ! Cô bé kia can đảm quá à nha!
-Coi bộ đám Ninja này hết người rồi nhỉ?
-Không xem sao biết được, đánh đê!
-Ừ, nói đúng đó. ĐÁNH ĐI!
-ĐÁNH ĐI, ĐÁNH ĐI, ĐÁNH ĐI,...
-....
Anko nổi máu điên, ai cũng ủng hộ cho cái cuộc đấu quái quỷ này. Cô lẩm bẩm:
-Quỷ tha ma bắt! Vì cái tên này mà quán ăn nào cũng đóng cửa hết, vậy thì ta cho mi biết thế nào là nhịn đói bữa sáng đây máu đen bực !
Tên kia hất hành hỏi Anko:
-Mày là con Ninja nào vậy? Muốn chiến à?
-Tao nghĩ mày nên rút lại lời khiêu chiến đó!
-Vậy à? Cẩn thận chút nhen.
-Vào đây nào, để xem mày có bao nhiêu thực lực.
-DAAAAAAAAAAAAA!
Tên đó đúng là không lượng sức mình, với Anko, chỉ cần phẩy tay cũng đủ làm hắn lăn quay. Nhưng Anko không muốn thế, cô chỉ chơi đùa với hắn thôi. Mặc sức cho tên kia cứ lao vào, Anko né tất cả những đòn hắn tung ra. Thực ra là cô không muốn tên kia biết rằng hắn chỉ đánh được những Gennin sơ cấp chứ đâu tài nào địch lại một Jounin cao cấp như cô. Tên kia mệt bở hơi tai khi Anko toàn né đòn của hắn, dù có muốn Anko đánh thật cũng đừng hòng (vì cô ta xem hắn như một món đồ chơi thôi). Hắn bắt đầu bực mình:
-TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀY CÓ LÀ NÉ À? MÀY VÔ DỤNG THẾ?
Hai từ "vô dụng" làm Anko nổi lửa tức giận máu đen tức giận , nói cách của hắn chả khác gì hiến thịt cho rắn (hắn là miếng thịt ngon cho Anko thưởng thức thay vì ăn bữa sáng cạp cạp cạp ). Anko bắt đầu hỏi với một đôi mắt hình "viên đạn té lửa":
-Này nhé, nếu không muốn chết thì rút lại câu vừa nãy đi!
-Nam nhi đại trượng phu như tao mà rút lời á? Không bao giờ.
"Nam nhi đại trượng phu"? Nói không biết nhục mà còn vênh váo (đánh Gennin mà còn vênh váo, giờ gặp Jounin mà đánh thắng chắc còn "ung hành" hơn nữa quá anh hùng ). Anko chịu hết nổi, bực dọc bước tới chỗ hắn, hắn thấy đôi mắt của Anko thì ra hóa đá! Anko bước lại gần, gần hơn, rất gần hắn... BỐP! Một cú đá ngay bụng hắn, tên này không làm gì được nhưng lại ói được (khiếp). Hắn té ngửa ra đất, chưa hết hoảng sau khi bị Anko đá. Ngay trước mặt hắn không còn là một cô gái... mà là một ác quỷ (xin lỗi Anko nhé, nói vậy cho nó ghê tí thôi. Anko: Ghê gì chứ? Nói thẳng ra là Đại Ma Vương luôn đi! Mấy thằng kiểu đó phải thật ghê vào nó mới sợ! Dạ thưa đại tỷ, em nhớ ạ.)! Mọi người rất bàng hoàng khi thấy hắn xanh lè xanh lét lê lết ở dưới đất. Anko quay lai phán cho một câu làm người người phải té xỉu:
-Một kẻ kiêu ngạo như ngươi thì đến Ninja mới vào cũng đánh không được, huống hồ chi là ta.
Ông chủ hàng kẹo lúc ấy reo lên rằng:
-Hay lắm Anko! Nói tiếp đ...
Anko liếc mắt với ông ta:
-Chả có gì vào bụng mà bắt tôi đánh là hơi bị quá đấy! Lần sau thấy tôi ỉu xìu thì đừng đẩy vào.
-Vâng! Tôi hiểu rồi... - đổ mồ hôi hột đóng băng
-Lần sau mà còn như vầy nữa là ông "Thăng" đấy! Tôi mệt lắm! - đe dọa thêm
Khi Anko đi khỏi thì tên "ung hành" (đó là cách gọi của Anko, mình không dám ý kiến nữa, bị lườm là khổ lắm) kia bị tống giam vì tội đả thích với Ninja. Cuộc sống nhộn nhịp lại trở lại với con chợ Konoha này.
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    25/1/2012, 9:38 pm

Xin lỗi các bạn đọc nhé! @@! Tớ đang viết tiếp câu chuyện đây. Vì hồi trưa lỡ mắc công chuyện nên không kịp viết đủ phần 3. Chân thành xin lỗi. Mong các bạn bỏ qua. Và ban điều hành ơi, nếu có câu nào không vừa lòng thì góp ý kiến rồi sửa giúp mình nhé! Cảm ơn nhiều!
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    27/1/2012, 1:12 pm

Phần 4:
Cuối cùng cũng được ăn sáng, Anko mừng khôn xiết. Vừa ăn, cô vừa nghĩ đến cái tên hồi nãy:
-Nhìn hắn quen quen, không biết đã gặp ở đâu rồi nhỉ?
Vụt_Nhiệm vụ được đưa đến tận tay Anko.
-Gì? Cứu người thôi thì dễ quá nhỉ?
Nhưng nhìn kĩ lại thì....
-C...!
Xém nữa là náo loạn cả quán ăn. Anko chuồn thẳng ra đường.
-Hên quá, nãy la to thêm nữa là chắc bồi thường cho quán người ta quá. - (Tiếng la của Anko có thể phá vỡ 3 lớp kính dày, nứt tường bê tông như chơi, huống hồ gì quán ăn "cửa gỗ dán giấy" thì làm sao chịu nổi âm thanh tới 200Hz đó chứ mệt bở hơi tai ).
Đi một mạch tới nhà lao, nhìn qua nhìn lại không thấy lính gác mà chỉ có mỗi tên cai tù ngủ gật bên cửa. Bước lại gần cửa thì tên cai tù cất tiếng hỏi lạnh lùng:
-Cô bé Ninja đây muốn tìm ai?
-À... ờ... tìm Shuma.
Tên cai tù nhìn Anko với cái ánh mắt của "kẻ thù" (có thể coi là thế). Hắn nói với giọng lạnh lùng pha với giân dữ:
-Tên ấy không còn ở đây nữa, hắn ra pháp trường rồi!
-CÁI GÌ? ... Vậy pháp trường ở hướng nào?
-Ừm... Từ đây đi ra hướng Tây Bắc cỡ 200 mét là tới.
-Cảm ơn nhiều! Đi nhé!
Anko vừa đi khuất thì ông cai tù đó nhìn theo hướng cô đi, lẩm bẩm:
-Quốc vương có mắt chọn người cứu nguy nhỉ? Xem ra không phải là đám Ninja tầm thường như ban nãy.
Chạy như bay theo hướng tới pháp trường, Anko vừa đi vừa lẩm nhẩm:
-Lạy trời là vẫn còn kịp!
Anko vừa chạy ra pháp trường là lúc cây đao phủ vừa được giơ lên, hên là còn kịp, Anko phóng một cây Kuina về chỗ cây đao. KENG!_Cây đao rơi xuống đất và chớp nhoáng, Anko đã đứng trước mặt quan huyện, nói lớn:
-Thưa quan, tôi nhận lệnh quốc vương đến đây đưa Shuma về cung.
-À, ra là ngươi được phái đến.
-Hả? Có vấn đề gì rồi, thái độ của tên này hơi kinh mình, phải chú ý mới được!
Quay đi quay lại, Anko thấy bọn lính đã vây quanh mình, còn tên quan thì trốn đâu mất. Tức tối lắm, nhưng không làm gì được tên quan kia (Anko tức sắp ói máu rồi kìa okie . Anko:IM CHO NGƯỜI TA QUÁNH NHAU giận dữ !). Bọn lính kia lúc đầu bị Anko đánh tơi tả, lúc sau "hội đồng" lại khống khế Anko thì cô này chịu hàng. Tên Shuma cũng bị vây theo, tình thế đang cực kì (có thể nói là) NGUY CẤP (Ai đến cứu Anko với!. Anko: Cảm ơn đã kêu giùm.)!
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    27/1/2012, 1:53 pm

Phần 5:
Đang ở thế kẹt, Anko nhìn quanh: không có ai cả. Quá bất lực, cô cảm thấy mình yếu đuối quá (Anko mà cũng thấy mình yếu đuối sao? Không tin nổi). Một ngọn gió không biết từ đâu thổi đến, cuốn bay hết vũ khí của đám lính. Một giọng nói lạ vang lên từ cơn gió:
-Ây cha, đám lính cùi này phải hội đồng mới lại Jounin à?
Một bóng người xuất hiện. Là một cô gái có mái tóc tóc trắng như tuyết, trên mặt có hai vết nhìn như hai cái nanh sói, cái áo bó, cái quần ngắn với bộ áo lưới dài tới chân (cô này trông kín đáo hơn Anko nhiều lovee ). Điều đập vào mắt Anko chính là mái tóc trắng và hai vết hình nanh sói hai bên má cô gái lạ. Thấy cô ta, bọn lính sợ xanh mặt, vội vã chạy đi.
-Cô chắc là không sao chứ? Cô Mitarashi Anko?
-Sao cô ta biết được tên mình nghĩ ?
Anko tỏ vẻ cẩn thận. Cô gái kia cười khẩy:
-Ai cha! Cần thận quá đó! Tôi chỉ là tình cờ đi ngang qua đây thôi.
-Cô là ai?
-Hừm... chẳng phải điều quan trọng khi hỏi tên người khác là phải nói tên mình ra trước sao?
-Xin lỗi...
-Ta là Yukino Sennica, 26 tuổi, Sanin làng Hủy Diệt (làng này mình mới nghĩ ra, kí hiệu là dấu X).
-Tôi là...
BỐP!_ Một cái bóng khác đập vào người Sennica. Cô này té ngửa ra nhưng... BỐP_Cú trả đũa trúng ngay vào cằm cái bóng.
-TRỜI ƠI! LƯỠI CỦA TÔI van xin !
-Đáng đời! - đứng thẳng dậy
-Được lắm! Dám hành thích Bakage (người đứng đầu làng Hủy Diệt) hả tức giận ? - giơ nắm đấm đe dọa
-Lúc nào cũng lấy cái uy đó ra! Ngon nhào dzô yeah... !
Hai người này lao vào đánh nhau. Anko chỉ thấy cái anh chàng tự xưng là Bakage có mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh dương, ngoài ra thì không thấy gì nữa. Đánh đã đời thì Bakage thua (Bakage thua Sanin là điều không tưởng ở làng Hủy Diệt nha).
-À... ừm...
-Về ngay đi cô Anko, không là nguy đấy.
-V... vâng, tôi đi đây.
Anko bấy giờ mới nhìn rõ anh chàng Bakage ấy, anh ta có hai vết hình tam giác ở cả hai bên cằm. Nhưng bây giờ không phải lúc làm quen, Anko phải dẫn Shuma về cho quốc vương. Sắp đi, cô mới biết được tên anh chàng Bakage nhờ câu nói:
-Cậu là Bakage sao không ở làng đi mà đi lung tung làm gì hả, Ren (tên đầy đủ là Yamataro Rensuta)?
Vừa kéo Shuma chạy về cung điện, Anko vừa nghĩ đến hai người vừa rồi. Hỏi quốc vương thì cô chỉ nghe được câu:
-Ta không biết nữa, ta đâu có biết là làng Hủy Diệt có tồn tại đâu.
Anko cứ vấn vươn suy nghĩ mãi, tối hôm đó cô quyết định:
-Ngày mai phải tìm cho ra tung tích của họ mới được !
Thế rồi............
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    27/1/2012, 6:17 pm

Phần 6:
Hôm sau, Anko quyết định dậy sớm, chạy ra ngoài tìm một trong hai người đó (Sennica và Ren ý). Nào ngờ... vừa chạy ra thì gặp Sennica đang đứng trước nhà, tìm cái gì đó không biết. Anko hết hồn lạnh sợ xanh mặt maaaaaa , xém nữa là hét to cho cả làng Konoha này nghe ngất... (hên là bịt miệng đúng lúc). Sennica cứ quay đi quay lại tìm cái gì đó, sau đó chạy vụt đi. Một lúc sau thì anh chàng Ren chạy lại, cũng quay qua quay lại tìm kiếm và than:
-Ai dà, kêu người ta ra đây làm gì vậy nhỉ? Giờ thì không thấy đâu.
Anko rón rén bước lại gần, không gây một tiếng động nào, nhưng:
-Ai đó? - một giọng lạ cất lên
Anko quay phắt lại phía sau: một anh chàng nữa, tóc màu đen, đôi mắt huyền vũ tức giận và bên má phải có hình như chữ S (nhưng thêm một dấu gạch xéo qua giữa chữ S). Lúc sau, Sennica quay ra, cô này ngạc nhiên hỏi ? :
-Ủa, Kin? Cậu làm gì mà... - (anh chàng tên đầy đủ là Shimakaru Kin)
-LÀM GÌ MÀ GIẬN À? CHẢ PHẢI SÁNG NAY CẬU BỎ CON SÂU RÓM VÀO ÁO TỚ SAO tức giận máu đen giận dữ ? - tức giận tột đỉnh giận dữ giận dữ giận dữ
-Làm gì có huh?? huh?? ? ? - ngây thơ như con nai tơ
Ren lúc này đứng cười ke ke... ke ke... ke ke... , Anko nhìn cách cười của anh ta gian lắm, nói cho hai người bạn đang cãi nhau biết:
-Hình như Ren làm đấy, tôi thấy ổng cười gian lắm!
Hai người bạn ngưng cãi nhau và nhìn Ren với ánh mắt hình "viên đạn rực lửa" (không té lửa nữa mà bây giờ là rực lửa) đập đập đập . Ren cảm thấy hai luồng sát khí kinh người hướng về phía mình thì kinh hoàng kinh hoàng kinh hoàng ... Sennica và Kin bay vào bụp cho Ren một trận đập đập đập ... Và kết thúc, Ren và Kin đều đo ván, chỉ còn Sennica đứng đấy.
-Hên là nãy không kịp bay vào chứ không là ăn vạ rồi sợ xanh mặt sợ xanh mặt sợ xanh mặt !
Anko đổ mồ hôi hột nhìn "ba người" một lượt, cô vẫn chưa hoàng hồn cho đến khi giọng Sennica gọi:
-Cô Anko này, phụ tôi đưa "hai thằng sida mà còn xông pha đi hiến máu" này ra chỗ khác, chứ tí nữa là bị dí đó.
-À... vâng!
Anko vừa dứt câu thì:
-HAI TÊN PHÁ RỐI ĐÓ HẢ? BẮT LẤY!
-Thấy chưa, dzọt lẹ!
Sennica và Anko chạy ra chỗ "Ngọn đồi Ninja", bọn lính không vào chỗ này được (vì có một Ninja đã phong ấn chỗ này để bàn chuyện bí mật của Ninja với nhau mà không thể tiết lộ với triều đình được) nên đành bỏ về. Khi bọn lính đã về hết, Anko mới dám hỏi:
-Tôi đã hỏi quốc vương rồi nhưng ngài ấy nói là không có làng Hủy Diệt, cô hãy nói sự thật cho tôi biết!
Sennica nhìn Anko, cặp mắt Anko đã chứng tỏ rằng: TÔI MUỐN BIẾT SỰ THẬT. Sau một tiếng thở dài, Sennica nói, nhưng giọng có chút u sầu:
-Được rồi, lão quốc vương ấy có đi họp lúc làng Hủy Diệt mới thành lập đâu. Tôi sẽ kể cho cô nghe, chịu chưa? - (thế là giải đáp được thắc mắc rùi nhớ, Anko. Anko: Im chút koi, mi không nói chịu không được à?. Rồi rồi, đại tỷ. chán chán chán ).
-Ok, bắt đầu đi. - gật đầu cái rụp
Thế là Sennica bắt đầu câu chuyện về làng Hủy Diệt...
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    27/1/2012, 7:40 pm

Phần 7:
Câu chuyện về làng Hủy Diệt như sau:
Khoảng 10 năm về trước, một số Ninja đã bị sa thải khỏi các làng với lý do:VÔ DỤNG. Họ oán trách các làng sao không cho họ thêm cơ hội nữa, không ai trả lời họ. Chăn gói ra đi, họ luôn mong muốn trở về làng. Trong từng giây phút, họ luôn nghĩ về ngôi làng nơi mình đã sinh ra, lớn lên, trở thành một Sanin rồi đuổi mình đi. Họ luôn luôn mong muốn trở về thăm làng. Mấy ai có phúc được trở về? Khi mới về tới cổng thì người người cầm đá nén lấy nén để, họ không muốn để một kẻ bị coi là VÔ DỤNG ở trong làng mình. Những người bị đuổi lang thang khắp nơi. 3 năm sau đó, tức là 7 năm trước. Một Ninja đã tụ họp tất cả những Ninja bị bỏ rơi lại, lập thành làng mới. Người ấy hỏi họ muốn làm gì, họ đồng thanh đáp rằng: muốn tiêu diệt tất cả những làng lăm le đánh làng của họ. Người ấy gật gù bảo họ rất thương làng cũ nhưng không thể về được lúc này. Mọi người muốn tiêu diệt kẻ địch của làng cũ thì được thôi: Chúng ta sẽ là những "Kẻ Hủy Diệt", làng chúng ta sẽ mang tên là Hủy Diệt, kí hiệu của chúng ta sẽ là chữ X!. Làng Hủy Diệt là làng đầu tiên dám chấp nhận các Ninja bị sa thải từ mọi làng khác nhau. Các quốc vương trong đại hội "Kings and Kages" đã chấp nhận việc làm của làng Hủy Diệt và cho phép làng ấy được ngao du khắp nơi mà không cần chọn đất định vị. Cho tới nay cũng mới được hai đời Bakage, nhưng chưa lần chiến đấu nào mà làng Hủy Diệt lại thất bại. Một làng nào đó gặp nguy hiểm, tất cả các Ninja của làng đó cầu cứu các Ninja bị sa thải của làng đó trong làng Hủy Diệt. Lúc này các Ninja ấy sẽ kêu gọi tất cả những người có thể giúp trong làng Hủy Diệt mà kéo đến làng gặp nguy. Đa số làng Hủy Diệt được phái đi, trừ Bakage và Sanin quen biết nhất của ngài là không phải đi. Một đội quân hùng hậu và yêu làng thương xóm như thế thì ai có thể chống lại? Ai có thể thắng được dầu chỉ một người? Và ai lại có thể đánh được những người mạnh cực kì mà làng cũ đã bảo họ là VÔ DỤNG? Có nhiều làng đã tha thiết mời những người bị sa thải về nhưng không được. Họ đã viện lí do là làng đang cần nhiều người để đi giao hảo với nhiều làng khác. Thực chất, họ muốn về lắm chứ, nhưng họ sợ, sợ bị tổn thương như hồi trước. Những Ninja thực sự VÔ DỤNG khi đến làng Hủy Diệt thì trở nên rất MẠNH MẼ. Nhiều người muốn đến làng Hủy Diệt nhưng không được, Bakage đã đáp lại họ rằng:"Các ngươi có bao giờ chịu bị sỉ vả như những thằng cướp chưa? Các ngươi đã bao giờ bị coi là VÔ DỤNG chưa? Nếu chưa thì biến đi, hỡi bọn ham mê chiến thắng và sẵn sàng giở mọi thủ đoạn để trở nên mạnh nhất. Ta nói thật cho các ngươi hay: các ngươi sẽ chẳng có cửa mà sống sót trong cái thế giới bọn ta đang sống và sẽ mãi mãi là kẻ VÔ DỤNG NHẤT LÀNG này (Vãi cực kì đóng băng đóng băng đóng băng ). Xéo đi cho khuất mắt ta!". Thế là làng bọn ta cứ giữ nguyên "dân số" vì không kẻ đi, chẳng kẻ vào và tồn tại đến tận bây giờ.
Anko nghe đến đây, mặt đo ra vì xúc động. Ai mà biết được "ba người này" lại bị sa thải từ làng nào đó trong khi họ thực sự mạnh về tất cả (Strenght, Agi, Intell gì cũng chấp tự sướng tự sướng tự sướng ).
-Mà tại sao các cậu lại bị sa thải?
-Bị cho là VÔ DỤNG thôi.
-Nhưng các cậu mạnh lắm mà?
-Ai biết được? Bị kêu đi thì đi thôi. Nhưng mà... xót lắm chứ.
-Ừm... Có lẽ tớ không nên hỏi thêm nữa nhỉ? Tớ thấy cậu bức xúc quá rồi đấy, Sennica!
Sennica phì cười, Anko thấy Sennica cười thì... không biết gì, không dám hỏi nhiều vì sợ Sennica sẽ khóc mất (Ôi dào, Sennica biết khóc ta cùi. Sennica: Vậy hả? Tôi đâu phải là người đâu, tôi được mệnh danh là "ÁC QUỶ KHÔNG NƯỚC MẮT MÀ". Chuẩn không cần chỉnh good job! ). Hai tên kia nằm đấy đờ mặt ra như hai tảng đá, Anko quay ra thấy thế thì... lắp bắp nói:
-Hai... hai người...kia bị... sao... vậy?
-Hả? - ngạc nhiên hỏi
Sennica quay lại phía sau, thấy hai thằng bạn như thế thì................ BỐP, BỐP_Hai cú tát vào hai bạt tai làm hai thằng này tỉnh mộng, Ren vừa nói vừa khóc:
-Ôi làng của ta. Lâu lắm rồi ta mới nghe lại câu chuyện này. Thật là cảm động chết đi được dream dream dream !
Kin cũng hùa theo:
-Ôi, làng tôi... có biết bao nhiêu điều chưa kể... còn biết bao điều bí mật... mà nay đã... - hát vu vơ
BINH, BỐP, CHÁT, KÌNH, HẶC, HỰ..._Sennica và Ren xúm vào đánh Kin một cách dã man:
-THÔI NGAY! SẾN NHƯ CON HẾN MÀ CŨNG HÁT! GIỌNG DỞ TỆ tức giận tức giận tức giận tức giận tức giận ! - Sennica quát
-HÔI "LÁCH" MÀ CÒN TỎ RA PHONG CÁCH HẢ? ÔNG CHO MÀY BIẾT TAY tức giận tức giận tức giận giận dữ giận dữ ! - Ren lớn tiếng
Đứng ngoài nhìn "ba người" đánh nhau, Anko chợt lóe lên ý định:
-Hay là mình báo cáo với Hokage đại nhân giao hảo với làng Hủy Diệt đi. Có đồng minh này thì mai sau càng nhiều đồng minh hơn nữa. Ý hay quá đó Anko! - tự sướng tự sướng tự sướng tự sướng ý mà
Đêm đó, tự nhiên Anko mất ngủ, cô nhìn ra ngoài, "ba người đó" vẫn còn đi loang quanh làng. Cô cảm giác có chuyện không hay. Nhưng lúc sau, sự mệt mỏi đã kéo hai mi mắt cô dính chặt lại. Anko chìm vào giấc ngủ thật ngon. Cho đến hôm sau...
Về Đầu Trang Go down
destroyer_group
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 10
Đến từ: Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác]Kẹo ngọt    27/1/2012, 8:59 pm

Phần 8:
Anko vẫn còn đang ngủ thì... ẦM!_Tiếng động phát ra từ ngoài đường vọng tới phòng Anko đang ngủ. Giật mình tỉnh dậy, Anko mặc vội bộ đồ chạy ra đường. Vẻ mặt Anko lúc này là kinh hãi pha lẫn kinh ngạc: ba phần tư con đường đã bị phá hủy.
-Chắc là đo "ba người kia" đánh nhau quá! - thì thầm một mình
-"Ba người nào", Anko huh?? ?
-Hả? - quay phắt ra sau
Sennica đã ở sau lưng Anko từ lúc nào. Anko ngây thơ hỏi:
-Không phải mấy cậu làm hả?
-Đương nhiên, làng chúng tôi có quy định là không phá hoại thứ gì của làng khác. Mà... cậu nghi là chúng tôi à hả?? hả?? hả?? ? - vẻ mặt hình sự
-Không... chỉ là do... tại các cậu hay đánh nhau nên...
-Không! Để tớ "ngâm cứu" cho chắc! - đi ra phía trước - Đừng nhìn vào mắt tớ nhé, Anko. - nói mà không quay đầu lại
-Ừm... - lui ra sau.
Sennica nhắm mắt lại một hồi,... mở mắt ra, mắt Sennica lúc này có màu xanh lá mạ chứ không còn là màu vàng như trước. Anko đứng phía sau, cảm nhận được một lượng chakra kinh người từ phía Sennica. Công việc kết thúc, Sennica quay lại, đôi mắt trở về màu vàng. Anko cũng thấy lượng chakra kia biến mất đột ngột khi Sennica quay lại:
-Rốt cuộc chuyện gì đã... - Anko kinh ngạc
-Là bọn Ninja tự do. Chúng đã đến đây ngày hôm qua. - Sennica khẳng định
-Vậy "ba người" đêm hôm qua là...
-Cậu vẫn còn nghi tụi tôi à? - Sennica lừ mắt
-Không, hôm qua tớ thấy ba người nào đó nhảy qua nhảy lại trên nóc dinh thự của Hokage đại nhân.
-Ra là thế, để tớ tìm chúng xem. - nhìn về hướng dinh thự của Hokage - Lần này cũng đừng nhìn vào mắt tớ.
Anko lùi ra sau tận 7 bước, Sennica lại làm như hồi nãy: nhắm mắt lại và... mở mắt ra. Lần này mắt cô chuyển thành màu đỏ máu. Sau một hồi quan sát, Sennica nói rõ hơn, giọng đắt thắng:
-Tìm ra rồi, có thế chứ.
-Có chuyện gì đã xảy ra à? - Anko lo lắng hỏi
-Hokage đại nhân bị bọn Ninja tự do này bắt rồi. Cho dù thế nào, nấp kĩ đến đâu cũng chẳng qua khỏi mắt Sennica này đâu. - cười đểu.
-Vậy là cậu biết chúng ở đâu à? - Anko vui ra mặt hỏi
-Đúng, mà khoan đi đã. Hẹn cậu chiều nay lúc 4 giờ ở "Hồ Trung Tâm" của Rừng Chết.
-Cái gì? Rừng Chết? Cậu điên à? - trợn mắt
-Không, tớ đâu có điên. Mà cậu là Jounin mà, làm gì sợ thế chứ? - bình tĩnh
-Đó là nơi Cấm. - lớn tiếng
-Vậy sao? Hồi còn ở làng Lá, tớ vào chơi hoài chứ gì? - thản nhiên
-Chơi á? Cậu thì chơi chứ tớ thì vất vả lắm đấy. - giận dữ giận dữ
-Vậy thôi, tớ không còn cách nào khác là không thể giúp nếu không có cậu. - thở dài, lắc đầu xua tay thở dài thở dài thở dài
-.................................... - suy nghĩ
-Thế nào? Để tớ còn kêu hai thằng kia. - sốt ruột
-Được. Tớ đồng ý. - đáp nhanh
-Ok, cứ thế nhé.
-Ừ, khỏi lo.
4 giờ chiều tại "Hồ Trung Tâm" Rừng Chết...
-Bây giờ chúng ta sẽ lặn xuống. - Sennica bắt đầu
-Sao cũng được. - Kin nói thản nhiên
-Vô tư. - Ren ngẩn tò te đáp
-Lặn? Tớ không biết. - Anko lắc đầu.
-Cậu muốn vào bằng cửa chính không? Tớ chỉ cho. - Sennica nhìn Anko vẻ thất vọng
-Thôi được, nhưng tớ chỉ nín thở được 30 giây thôi đấy. - Anko cúi gằm mặt xuống
-30 giây là dư rồi. Tớ sẽ đưa cậu xuống trong vòng 20 giây. - Sennica tự tin
-Anko chỉ cần nhắm mắt và nín thở thôi, Sennica cò thể đưa cậu xuống bất cứ độ sâu nào nếu cậu muốn. - Ren tân bốc.
-Hai cậu đi trước đi, tớ với Anko xuống sau. - Sennica hối
ÙM, ÙM_Ren và Kin đã lặn xuống nước, trên bờ chỉ còn Anko và Sennica. Anko hơi bối rối khi trình độ còn thua kém "ba người đó" quá xa.
-Cậu chuẩn bị chưa? - Sennica cười nói
-Ừm, tớ sẽ cố. - Anko cười buồn.
-Lấy hơi đi, tớ chuẩn bị xuống đây. - Sennica đang trong tư thế chuẩn bị
ÙM_Sennica và Anko lặn xuống hồ. Đôi mắt đỏ của Sennica lại được sử dụng. Anko thì thấy mình như được bao bọc bởi chakra của Sennica. Sennica không phải đang bơi mà là đang lướt trong nước. Cô nhanh chóng tới "cửa sau" của hang động của bọn Ninja tự do. Anko mở mắt nhìn Sennica: cô ấy vẫn chưa tắt đôi mắt đỏ! Anko hoảng hồn ngồi thụp xuống, thở hồng hộc, chakra của Sennica bây giờ như bóp chặt cổ Anko honag3 honag3 honag3 honag3 honag3 .
-Đừng sợ là sẽ hết khó thở ngay.
Anko lúc đấy bừng tỉnh, không còn khó thở nữa, thật kì diệu. Sennica đang cười với cô khi vẫn còn để đôi mắt đỏ.
-Đi thôi, hai thằng kia đang chờ tụi mình đấy!
-Ừ!
Sennica và Anko đi vào sau bên trong, đến một chỗ thật rông thì thấy Ren và Kin đang đánh nhau trong đó.
-Ê, Sennica, vào giúp tí koi. Mệt quá.
Sennica thì thầm với Anko:
-Giải cứu cho Hokage đại nhân xong thì ra chỗ tụi mình vửa vào, tớ sẽ dẫn cả hai ra ngoài.
Anko gật đầu làm như kết hoạch, sau khi giải cứu Hokage đại nhân xong, Anko dẫn ngài ấy chạy ra "cửa sau" hang động và... chờ đợi.
Trong này, đám Sennica, Ren và Kin đã dẹp xong 3 tên Ninja tự do. Đặt thuốc nổ xong xuôi (thuốc nổ này được thiết kế để đẩy cả bọn lên thật nhanh chứ không phải để giết người đâu nha), "ba người" chạy ra, Sennica nói nhanh, nhưng rõ ràng:
-Ngài Hokage và Anko theo tôi. Hãy cố chịu đựng ở dưới đáy một lúc, đừng lo, tất cả sẽ lên trên hết thôi.
Đưa Hokage đại nhân và Anko xuống nước, Sennica ra hiệu cho Ren kích nổ.... ĐÙNG!_Tiếng nổ vang lên, nước bắn lên với tốc độ âm thanh. RÀO!_Cột nước bắn xối lên không trung cỡ 1 phút, tận dụng thời gian, Sennica đã kịp nhảy lên bờ, theo sau là Ren và Kin. Bây giờ họ đang ở "Hồ Trung Tâm" Rừng Chết.
-Hú hồn, Sennica vip thật, nghĩ ra cách này trong vài giây lovee lovee lovee . - Kin khen
-Ài ai! Cái mánh để lên nhanh này khối người nghĩ ra được chán chán chán . - Sennica khất lời khen
Anko và Hokage đại nhân đứng như tượng nãy giờ, không có ai lại thông minh như thế trong làng này.
-N... - Hokage đại nhân định nói gì đó
Anko giật tay áo của Hokage đại nhân, ghé sát tai ngài ấy và nói nhỏ:
-Họ là người của làng Hủy Diệt đến giao hảo với làng mình. Hokage đại nhân nghĩ sao khi giao hảo với họ?
-Ừm... ý kiến hay đấy, Anko!
Thấy Hokage đại nhân hưởng ứng ý tưởng của mình, Anko bây giờ không còn ở dưới đất nữa mà đang... trên chín tầng mây. Khi thấy Bakage và Hokage đại nhân nói chuyện thân mật, Anko rất vui. Đêm hôm đó là đêm cô ngủ ngon nhất....
Về Đầu Trang Go down
 

[Sáng tác]Kẹo ngọt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

 Similar topics

-
» [one short fic suju] Chào Buối Sáng :X

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Manga Fanfiction Club :: Điệp khúc chữ viết :: Fanfiction-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog