Manga Fanfiction Club

Manga Fanfiction Club

IndexMFTC PageCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
May 2012
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar

[Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome - Page 2

[Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome 5 5 2
Share | 
 

 [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Hikaru_Hana
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 14

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome   12/2/2012, 10:35 pm

@Niji: Thanks bạn, hì hì, cuối cũng cũng đã thấy fan của KHR. Lần sau mong nhận được comt dài hơn của bạn nhé.

Chap 6: Phải làm gì đây?



Giờ học tiếp theo quả là một cực hình đối với Hikaru, cô thực sự khó chịu và không thể thở được… Bầu không khí trong lớp học đột nhiên ngột ngạt khi cô biết Tsuna Sawada chính là người đó, kẻ sẽ trở thành đệ Thập tương lai của Vongola… Nhà đang truy đuổi cô trên khắp thế giới…

“Mình phải làm sao đây?” – Khẽ cắn nhẹ bút, Hikaru lơ đãng khỏi tiết giảng: “ Takeshi rất thân với bọn họ… muốn kéo cậu ấy ra… mình… phải là sao đây chứ?”

Cô quay nhìn Yamamoto, nhìn Tsuna, nhìn Gokudera và nhìn cả Kyoko nữa. Họ đều là những con người rất tốt bụng…

“Mình không thể để họ dính vào mafia được…!” – Đó là điều cuối cùng Hikaru có thể đưa ra trong cuối tiết học này.

..............................................................

Cuối giờ học, khi học sinh đã ra khỏi lớp hết rồi, Hikaru vẫn ngồi thừ ở bàn học, dường như cô đang nghĩ điều gì đó lung lắm.

- Cùng về nhé! – Yamamoto đến gần bàn cô và nói.

- Uhm… - Hikaru gật nhẹ đầu nhưng khi cô liếc nhìn qua cửa sổ thấy Tsuna và Gokudera đang đứng đợi ở cổng trường thì đột nhiên khó chịu, cô quay lại nhìn Yamamoto và nói: - Nhưng… chúng mình về một mình được không? Mình có chuyện muốn nói với cậu…

Yamamoto ngạc nhiên, cậu cảm thấy hơi bối rối:

- Sao vậy? Đi chung với Tsuna cũng được mà…

- Không… việc này cần phải nói riêng! – Hikaru nói: - Cậu… cảm thấy khó xử sao?

- Chuyện này…! – Vẻ mặt lúng túng của Yamamoto khiến Hikaru cảm thấy khó chịu… nhưng… nhất định cô phải tách cậu ra khỏi họ… Không thể để Reborn thích làm gì thì làm...: - Thôi được rồi… - Yamamoto có vẻ như xuôi xuôi, cậu nói: - Để mình nói lại với Tsuna đã…

Rồi cậu đứng lại gần cửa sổ vẫy tay và ra hiệu cho Tsuna cùng mọi người hãy về trước. Gương mặt Tsuna hơi ngạc nhiên nhưng cậu vẫn gật nhẹ đầu ra hiệu đồng ý và cùng Gokudera về trước.

- Hừ… cái tên ngốc bóng chày đó… đúng là quá đáng! Dám bắt Juudaime phải đợi rồi lại bảo về trước! – Gokudera cằn nhằn: - Tất cả đều bắt nguồn từ con nhỏ nhà quê kia!

- Gokudera-kun! Đừng nói thế mà… - Tsuna cười và hơi khó xử: - Chắc hai người đó lâu ngày không gặp nên cần có thời gian để nói chuyện riêng…

Nhưng chính bản thân cậu cũng khó hiểu, Hikaru vốn rất thân thiện hay cười ngay từ lần đầu vào lớp… Vậy mà sau buổi trưa hôm nay, vừa gặp Reborn xong là cô ấy trở nên lạnh lùng và khó hiểu. Khi vào lớp, cậu chào cô ấy nhưng đáp lại chỉ là sự dửng dưng kì lạ.

“Haizzz, rốt cuộc thì mình làm gì sai chứ? Bộ không lẽ…” – Tsuna đột nhiên giật mình. Phải, thực ra cậu luôn cho rằng mình là người bình thường gần như duy nhất để trở thành khác thường khi nhận ra Reborn là một kẻ vô cùng kì lạ… Chẳng nhẽ Hikaru… cũng lại là một người bình thường khác sao? Cô ấy đã thấy sự kì lạ của Reborn, của cái gọi là trò chơi mafia… và vì thế cho nên…

Ôm đầu lắc quầy quậy, Tsuna thầm nghĩ: “Đúng là đáng lẽ không nên dính vào việc này mà… Càng không nên để Reborn gặp Hikaru-chan nữa… !!!”

- Ciaossu, Tsuna! – Reborn từ trên trời đột nhiên rơi xuống cái bụp trên đầu Tsuna và nói.

- Itai… itai… - Tsuna xoa đầu và nói: - Đau lắm đấy cậu có biết không?

Không để tâm đến điều đó, Reborn vẫn cứ chình ình trên đầu của cậu và hỏi tiếp:

- Yamamoto đâu rồi? Cậu ấy không đi cùng mọi người sao?

- Tên ngốc bóng chày đó đi cùng với con nhỏ nhà quê Kagayaki rồi! – Gokudera nói: - Teme… tên đó đúng là khốn kiếp, bắt Juudaime và tôi phải đứng chờ…

- Vậy sao? – Reborn đáp hờ hững. Đôi mắt sát thủ hơi nheo lại tỏ vẻ cậu đang có chút gì đó bức bối khó chịu.

Tsuna nhìn Reborn lạ lùng, cậu chưa bao giờ thấy gia sư của mình phản ứng kì cục như thế.

- Tsuna… Về nhà nhanh thôi! – Đột nhiên Reborn chuyển giọng, vui vẻ lạ thường: - Hôm nay ở nhà có món takoyaki đấy!

- Lại là do Lambo đòi đúng không? – Tsuna hơi ngán ngẩm đoán.

- Chứ còn ai vô đây nữa! Về nhanh thôi, không nên để mama chờ lâu! – Reborn ra lệnh.

- Xin phép Juudaime… tôi về đây ạ! – Gokudera cúi gập người chào một cách lễ phép và nói.

Tsuna khẽ cúi nhẹ đầu chào lại:

- Ưm… hẹn mai gặp lại, Gokudera-kun!

Nhìn theo bóng của Gokudera dần khuất, Reborn quay lại nói với Tsuna:

- Sau này… nếu có thể tránh được Kagayaki thì nên tránh đi…! – Cậu nói.

Tsuna ngạc nhiên:

- Sao vậy? Chẳng nhẽ… Hikaru-chan… là…

- Sao? Thế mà tôi cứ tưởng cậu không thích để ai đó dính vào mafia chứ? Nếu cậu thích thì… - Reborn cười gian xảo: - tôi sẽ đưa Kagayaki vào mấy phi vụ tiếp theo vậy, trông cô ta cũng có tư chất đó chứ, fu fu fu.

- Hiiii… đừng đùa chứ! – Tsuna sợ xanh mặt: - Cô ấy là bạn của Yamamoto mà…

Rồi cậu thở dài nói:

- Đây là lần đầu tiên thấy cậu nói câu gì đó chí lý như vậy… Đúng là… không nên để Hikaru-chan dính vào những vụ như vậy… Cậu ấy phải sống ở Nhật một mình rất vất vả rồi… Thật tội nghiệp…

- Hứ, cậu nghĩ vậy sao? – Reborn cười mỉa mai: - Cậu đúng là thằng ngốc Tsuna mà…

- Cậu nói cái gì cơ chứ!!!

- Về nhà nhanh lên… không con bò ngốc ăn hết takoyaki bây giờ… - Reborn đạp Tsuna một cái đau điếng khiến cậu phải ba chân bốn cẳng chạy về ngay.

..............................................................

- Hikaru – chan… - Yamamoto nhìn Hikaru lo lắng: - Có chuyện gì vậy? Trông cậu không được tự nhiên lắm…

- Không tự nhiên? Mình á? – Hikaru bật cười: - Mình ổn mà…

- Cậu có chuyện gì muốn nói với mình à? – Yamamoto kiên nhẫn, cậu đã thấy kì lạ khi Hikaru gần như im lặng suốt cả quãng đường.

Khẽ giật mình, cô ngước mắt nhìn Yamamoto ngập ngừng và hỏi:

- Có phải… cậu đang cùng Tsuna… chơi trò mafia à?

- Đúng thế! Tsuna và Gokudera rất tốt… và trò chơi đó cũng khá thú vị nữa…

- Nếu so với bóng chày thì sao? – Hikaru nhướn mày hỏi.

- Dĩ nhiên là mình vẫn thích bóng chày hơn…

- Vậy… nếu phải chọn lựa … cậu sẽ chọn lựa ra sao? – Hikaru hỏi.

- Chọn lựa? Chọn lựa cái gì cơ?

- Giữa bóng chày và mafia… ! – Hikaru nói: - Nếu chỉ được chọn một thì sao? Cậu sẽ chọn cái gì?

Gương mặt đỏ ửng vì vội vàng và lo lắng của Hikaru khiến Yamamoto cảm thấy kì lạ, cậu hơi lúng túng và nói:

- Cả 2 thứ đều rất thú vị… Ước mơ của mình là có thể vô địch giải quận bóng chày cả 3 năm liên tiếp… Nhưng còn trò chơi mafia đó…

- Đó không phải là trò chơi… - Hikaru gần như hét lên. Điều đó làm Yamamoto kinh ngạc, rồi cô bám chặt vào tay áo của cậu nói: - Đừng chơi trò đó nữa… Cậu có thể đừng chơi trò đó nữa được không?

- Hikaru-chan… cậu làm sao vậy? – Yamamoto lo lắng.

Cô buông tay ra nói:

- Cậu làm bạn với Tsuna và Gokudera… đó là điều mình không quản, cũng chẳng cấm cậu được… Mình cũng công nhận họ là người tốt và chơi với họ là rất tuyệt. Nhưng… nếu cậu vẫn cùng họ chơi trò chơi mafia đó… thì đừng có bao giờ nói chuyện với mình nữa.

- Cậu đang đùa gì vậy?

_ Không… mình không đùa đâu! – Hikaru nói nghiêm túc: - Nếu như cậu còn tiếp tục trò chơi đó… mình sẽ không bao giờ muốn liên quan tới cậu nữa…

Hikaru quay người định bỏ đi nhưng…

Cô khựng lại… Yamamoto đang giữ lấy ống tay áo của cô và hỏi:

- Rốt cuộc đã có chuyện gì chứ? Trò chơi này… làm sao ư?

Hikaru quay lại, cô nhìn cậu và nói:

- Đơn giản… khi nào cậu từ bỏ nó… mình sẽ nói cho cậu biết!

Nói rồi cô bỏ chạy, bỏ chạy thật nhanh. Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ bắt Yamamoto phải chọn lựa điều gì. Đó thật trẻ con và ích kỉ. Cô biết… cô ý thức được điều ngu ngốc đó.. nhưng… chỉ một lần này thôi… một lần duy nhất, cô phải làm điều đó…

Ngồi thừ trên ghế sofa, Hikaru khẽ nheo nhẹ mắt… Cô căm ghét hành động của mình, điều đó mới ngốc nghếch, đần độn làm sao, nó chẳng khác gì sự dỗi hờn của đám nữ sinh ngu ngốc tầm thường… nhưng Yamamoto thực sự là một chàng ngốc chính hiệu… mà cô không thể nói thẳng sự thật ra cho cậu biết .… Tuy nhiên, cô kiên quyết không thể để con trai ân nhân mình dính vào vòng xoáy oan nghiệt bất tận đó được.
…………………………………………………..

12 năm trước…

End chap 6




Chap này có cảm giác mình đang khiến Hikaru bị ghét... chậc... bik làm sao được... haizzz đã lên dàn ý trước cho truyện vậy rồi, đành chịu thôi. Dù sao sớm muộn gì cô ấy cũng quay lại... (hố hố, tự spoil)
Về Đầu Trang Go down
Hikaru_Hana
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 14

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome   12/2/2012, 10:38 pm

Chap 7: Hồi ức 12 năm trước.


===FLASH BACK====

12 năm trước…

- Wuayy… mưa to quá! Ông chủ… đóng cửa thôi! – Người làm thêm khẽ nói vọng vào: - Giờ này chắc không còn khách nữa đâu…

- Ừ, mau kéo cửa lại đi…! – Tsuyoshi Yamamoto – chủ quán Take sushi nổi tiếng của Namimori nói: - Chúng ta nghỉ sớm thôi…



- Cậu về à? Ở lại một chút nữa cho ngớt mưa đã! – Ông chủ Tsuyoshi nói với cậu người làm.

- Không được ông chủ ạ, giờ cháu phải về ngay xem nhà cửa thế nào…! – Cậu người làm nói.

- Vậy đi đường cẩn thận nhé!

Khoác chiếc áo mưa và đi đôi ủng cẩn thận, cậu ta bước ra ngoài được dăm bước thì hét lên:

- AAAAA, ông chủ… ra đây nhanh….

Tsuyoshi-san vội vã chạy ra… ông nhìn thấy cậu người làm đang nâng một vật gì đó nhỏ nhỏ như con chó con…

Khi ông lại gần thì nhận ra, đó là một đứa bé đang nằm lạnh cóng ở vệ đường…

- Sao lại có đứa bé nằm ở đây? Chắc là bị bỏ rơi… Tội nghiệp quá! – Cậu người làm chép miệng.

Tsuyoshi-san ôm đứa trẻ vào lòng và thấy nó vẫn còn đang thở dù người đã ướt lạnh… ông giữ chặt nó rồi nói với cậu người làm:

- Cậu cứ yên tâm về đi… để tôi chăm sóc cho đứa bé này…

Cậu gật nhẹ đầu và nói:

- Vậy... thế... cháu về trước đây ạ…

Tsuyoshi-san bế đứa bé vào trong nhà, dưới ánh đèn, ông nhận ra đứa bé có vẻ như gần 3 tuổi, cũng xấp xỉ tuổi với Takeshi nhà ông…

Khẽ vỗ về nhẹ nó, ông thì thào:

- Tội nghiệp con… Cha mẹ con đâu rồi? Sao lại để một đứa bé nheo nhóc như vậy? Ta sẽ cố tìm lại cha mẹ cho con… Đừng lo lắng gì cả…

Đứa bé đã được ông chăm sóc cẩn thận và chu đáo hệt như con mình vậy dù rằng cảnh “gà trống nuôi con” hiện nay của ông cũng rất vất vả.

Tsuyoshi nhận ra ông không thể giúp đứa bé này tìm lại được gia đình của mình. Bề ngoài, đứa bé đó có mái tóc vàng, mắt cũng ánh vàng nốt… Nó dường như là người nước ngoài và bập bẹ biết nói tiếng Nhật. Tại sở cảnh sát Namimori ghi nhận không có trường hợp nào báo mất con, là người nước ngoài lại càng không thế nên Tsuyoshi-san quyết định nhận nuôi đứa bé bơ vơ tội nghiệp đó.

Đó là một bé gái rất thông minh và đáng yêu, ông cho là để nó và Takeshi nhà ông chơi với nhau lúc ông bận việc ở cửa hàng là một sáng kiến thú vị. Takeshi sẽ không còn phải lủi thủi ở nhà một mình nữa…

Sự thật là ngoài cả những gì Tsuyoshi mong đợi, hai đứa trẻ thân thiết và quấn quýt tới nỗi chẳng thể tách rời...

- Hikaru-chan !!! – Cái tên mà ông đặt cho đứa bé được nhặt, ông nghĩ nó phù hợp với mái tóc vàng như ánh nắng đó : - Con sau này lớn lên lấy họ Yamamoto nhé !!! – Cười khì khì, Tsuyoshi-san nói.

- Uả... ? Tại sao không phải luôn bây giờ hả ba ? – Takeshi-kun ngước đôi mắt tròn to nhìn cha mình trong khi đang phồng má lên vì mút sữa.

- Ôi, con trai ngốc, không phải là như thế !!! – Tsuyoshi xoa đầu con trai và nói : - Ý cha khác kia...

Hikaru mỉm cười nói, và vô cùng vui vẻ :

- Vâng ạ. Cháu thích mang họ Yamamoto...

- Ha ha ha... vậy thì bác không cần phải lo lắng qua về thằng Takeshi sau này nữa rồi !!! – Ông cười khanh khách thú vị và đứng dậy nói : - Nào, hai đứa muốn ra quán sushi chơi không ?

- Yeahh... có ạ !!! – Hai đứa trẻ nhảy cẫng lên sung sướng mà quên mất câu hỏi đang tự thắc mắc : « Tại sao việc Hikaru nhận lời mang họ Yamamoto lại khiến ông không lo lắng về tương lai của Takeshi đây ??? »

.............

Năm Hikaru được 5 tuổi, cô bé đã trông cao không ngờ, điều này khiến Takeshi quyết tâm phải uống nhiều sữa hơn nữa để đuổi kịp, và dường như kéo theo những sở thích ăn uống quái lạ toàn liên quan đến sữa của cậu khiến Hikaru-chan cũng phải nhăn mặt...

Cô bé thỉnh thoảng cũng ra phụ giúp ông Tsuyoshi ở quán, vẻ nhanh nhẹn, dễ thương của cô khiến mọi khách hàng đều quý mến vô cùng. Mặc dù còn rất nhỏ nhưng cô đã khéo léo và cứng cáp không ngờ, ngoài ra sự thông minh khiến Hikaru tiếp thu rất nhanh những gì được dạy và bắt chước người lớn khá thành thạo.

Cuộc sống vui vẻ, bình dị và hạnh phúc đó cứ trôi qua cùng những tiếng cười thơ ngây của 2 đứa trẻ cho đến một ngày...

- Ông nói sao ??? - Tsuyoshi ngạc nhiên trước đề nghị của người khách lạ : - Ông nói muốn nhận nuôi Hikaru-chan ???

- Theo như tôi biết, ông chỉ nhận là người giám hộ và trông nom đứa trẻ chứ không phải là cha nuôi... Chính vì vậy mà tôi mới đề nghị điều đó !! – Người đàn ông ngoại quốc đứng tuổi, mái tóc bạc lốm đốm hoa râm, gương mặt phúc hậu với nụ cười dịu dàng, hiền từ khẽ nói.

- Tôi không cần biết các người nhiều tiền lắm của thế nào ! Bảo tôi giao Hikaru-chan cho các người, tôi không thể yên tâm được. Hơn nữa... đây là nơi Hikaru-chan muốn ở, con bé không muốn đi đâu hết !!!

- Có vẻ như ngài đã hiểu lầm. – Người đàn ông kia vẫn kiên nhẫn : - Tôi nhận nuôi cô bé hoàn toàn vì yêu quý nó... và hơn nữa... giữa tôi và cô bé đó có liên quan họ hàng với nhau... Thế nên...

- Vớ vẩn, Hikaru là cô nhi mà tôi nhặt được, khi đó trên người con bé còn chẳng có lấy một tín vật gì, các người lấy cớ đâu mà bảo nó có họ hàng với các người ?

- Có thật là... – Người đàn ông kia hơi hạ giọng một chút, mắt ánh lên tia nhìn vừa như thăm dò vừa như ngầm khẳng định : - Ngài... không nhặt được... vật gì... đi kèm với đứa bé ?

Gương mặt của Tsuyoshi-san tái nhợt đi, ông nhìn con người trước mặt càng e dè và phòng bị hơn trước.

- Xin ông cứ bình tĩnh, tốt nhất... tôi nghĩ là ông hãy gọi Hikaru-chan ra đây... – người đàn ông kia lịch thiệp đề nghị.

Tsuyoshi- san khẽ nheo nhẹ mày nhưng rồi cũng cất tiếng gọi :

- Hikaru-chan... Ra bác nhờ việc nào !!!

- Vâng... – Giọng nói lanh lảnh của cô bé cất lên và sau đó là bóng dáng nhỏ bé thoăn thoắt xuất hiện.

Cô bé ngước nhìn người đàn ông ngoại quốc kia với vẻ niềm nở không ngờ, thậm chí là còn như thân thiết :

- Oji-san... con không biết là nhà có khách... Bác ấy là...

- Hikaru-chan !!! – Người đàn ông kia nở một nụ cười hiền từ, nhẹ nhàng vẫy cô lại gần. Hikaru vui vẻ tiến lại và được ông bế xốc ngồi vào trong lòng mình, cảm giác thân thiết và ấm áp kì lạ...

Tsuyoshi ngạc nhiên nhìn người khách đó, ông ta ra dấu hiệu bình tĩnh... Sau đó cuộc nói chuyện của hai người diễn ra chẳng còn cần lời nói nào nữa... mà chỉ bằng một hành động nhỏ mà thôi...

Kết thúc cuộc nói chuyện, người đàn ông đứng dậy nói :

- Xin ông cứ yên tâm, tôi hứa sẽ chăm sóc Hikaru-chan thật tốt... và sẽ cho nó những điều tốt đẹp nhất.

- Vâng, tôi biết rồi. Việc nuôi dưỡng con bé, xin nhờ vào ngài... – Tsuyoshi-san đứng dậy và cúi đầu chào người đó.

Người đàn ông cũng cúi người chào lại và đứng lên ra về trước, tuy nhiên ông quay lại nhìn Hikaru rồi nói :

- Mai ta sẽ quay lại...

..................................

- Otou-san... – Takeshi sững người khi nghe cha mình thông báo : - Otou-san... Tại sao…??? Không… con không muốn… con không muốn Hikaru-chan đi đâu hết!!!

- Không thể được… Takeshi-kun… Đó là gia đình của Hikaru-chan và họ muốn đón cô bé trở về…

- Không… con không chịu đâu. – Takeshi vùng vẫy, cậu cầm chặt lấy tay của Hikaru và nói: - Con muốn Hikaru-chan ở lại với con cơ…

Và rồi Takeshi kéo Hikaru chạy khỏi phòng, đến “căn cứ bí mật” của hai đứa và ngồi buồn tại đó. Cậu biết, dù cậu nói thế, ngày mai Hikaru vẫn sẽ phải đi…

- Takeshi-kun!!! – Hikaru nhìn cậu bạn của mình ủ ê mà cũng buồn bã. Cô nói: - Mình… thực ra… mình… cũng rất muốn ở cùng cậu và oji-san…

- Vậy… cậu hãy nói với người lớn đi… Nhất định… chắc là… họ sẽ… - Takeshi ngập ngừng nói.

- Không được đâu…- Hikaru lắc đầu: - Hơn nữa… mình… mình… mình… cũng muốn biết… gia đình mình như thế nào!!!

Takeshi căng tròn mắt nhìn Hikaru, rồi cậu đột nhiên chùng xuống và cúi mặt, hai đứa cứ cầm chặt tay nhau mà chẳng nói câu gì…

- Gia đình cậu… chắc là… giàu lắm… - Takeshi nói.

- Mình nghe nói thế. – Hikaru trả lời hờ hững, cô không hề để tâm đến điều đó, cô chỉ muốn từ tận đáy lòng là được ở lại đây.

- Cậu… sẽ có người thân, sẽ có bạn mới… Cậu… sẽ quên mình… quên otou-san và… quên cả Namimori… đúng không? – Takeshi cúi mặt nói tiếp.

Hikaru quay lại nhìn cậu, cô lắc mạnh đầu và nói gần như đang khóc:

- Cậu… cậu nói cái quái gì vậy? Dĩ nhiên là không rồi! Cho dù có bị đánh chết mình cũng sẽ không bao giờ quên nơi này... Cho dù mình quên đi tất cả mọi thứ trên đời này... thì cậu và oji-san sẽ là điều duy nhất mình không cho phép biến mất... Takeshi-kun... cậu hiểu không ? Cả đời này mình sẽ nhớ đến cậu !!!!

Takeshi ngước nhìn Hikaru, cậu mỉm cười dịu dàng, thật kì lạ, dưới ánh trăng bạc đêm nay, gương mặt ngốc nghếch và nụ cười của cậu ấy bỗng trở nên chững chạc hơn bao giờ hết. Hikaru nhìn sâu vào đôi mắt ấy và khẽ hỏi :

- Cậu... có quên mình không ? Không có mình bên cạnh... cậu sẽ quên mình chứ ???

- Mình sẽ không bao giờ quên cậu, Hikaru-chan. Cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, mình cũng sẽ mãi mãi nhớ cậu... Mình sẽ chờ cậu trở về... và... đợi đến khi cậu mang họ Yamamoto...

- Như vậy, đến khi đó, chúng ta sẽ lại được ở cùng với nhau, phải không ? – Hikaru mỉm cười.

Hai đứa trẻ nhìn nhau và rồi siết chặt trong cái ôm ngây thơ của tình bạn.

- Cậu sẽ trở về chứ ?

- Nhất định mình sẽ về !!! Cậu sẽ chờ mình ???

- Mãi mãi chờ cậu !!!

- Hứa nhé !!!

- Hứa !!!

- Cùng ngoắc tay thề nào !!! Ai nói mà không giữ lời, sẽ bị một ngàn cái kim đâm vào người…

- Ừ… !!! Đã nói là phải giữ lời đấy nhé!!! Hi hi…

............................................................

Sáng hôm sau, chiếc ô tô đen chở những người mặc đồ đen kì lạ và người đàn ông kia xuất hiện, Hikaru chia tay mọi người và theo ông ấy lên xe ô tô. Cô ngồi trong xe, tay mân mê chiếc túi nhỏ đeo trên cổ không biết đựng gì… oji-san nói đó là bùa hộ mệnh của cô, mắt ngước nhìn người ông ngồi bên cạnh và hỏi:

- Chúng ta sẽ đi đâu đây ạ??

- Ra sân bay, con à!!

- Sân bay???

- Ừ, chúng ta sẽ về Italy.

- Đó là ở đâu ạ ???

- Một nơi rất xa xôi...

- Con... con có thể trở lại nơi này nữa không ? – Hikaru ngoái nhìn ra đằng sau rồi hỏi bối rối.

- Ta e là...

......................

- Hikaru sẽ đi đâu hả cha ???

- Đến sân bay, con ạ !!

- Sân bay??

- Cô bé sẽ đi Italy…

- Đó là ở đâu hả cha ??

- Một nơi rất xa, xa lắm, Takeshi à .

- Liệu.... liệu Hikaru-chan có về thăm chúng ta nữa không ? – Takeshi bối rối hỏi.

Tsuyoshi nhìn con trai, rồi nhìn chiếc ô tô đang mất hút về phía chân trời nói :

- Ta e là ...

===END FLASH BACK====

...................................................

Từ ngày chia tay đó tới nay đã 10 năm. 10 năm không thư từ, không điện thoại, thậm chí là một mẩu tin nhắn... Hikaru-chan cứ như thể mất tăm khỏi thị trấn này như thể chưa tồn tại, mọi thứ cứ thế... dần dần thay đổi... dần dần thay đổi...

.......................................................

Hikaru ngước nhìn trần nhà buồn bã, cô thở dài khi nhớ về quãng thời gian ở tại Namimori này... Có vẻ như nơi này đã quên mất cô rồi... nhưng... Takeshi vẫn nhớ đến cô... vẫn còn chờ đợi cô... Đối với một người như cô... Vậy là quá đủ rồi !!!


End chap 7.


Về Đầu Trang Go down
Hikaru_Hana
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 14

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome   12/2/2012, 10:40 pm

Chap 8: Đừng làm phiền!!!


Giờ nghỉ giải lao, mọi người đều gần như đi ra ngoài lớp hết...

- Juudaime... người xuống dưới sân trường chứ ??? – Gokudera hỏi. Tsuna cười, cậu định quay lại rủ Yamamoto nhưng... Tsuna quay lại nhìn Gokudera và nói :

- Cậu cứ xuống trước đi... Tớ sẽ xuống sau...

- Vâng... Juudaime !!! – Gokudera gật đầu nói và đi trước.

Còn Tsuna, cậu bước lại gần bàn của Yamamoto và gọi :

- Yamamoto...

- Hử... Tsuna đấy à ? – Yamamoto ngơ ngác một hồi như tìm lại hồn vía rồi cười nhìn cậu.

- Yamamoto !!! – Tsuna nhìn và hỏi : - Sao cậu như mất hồn vậy ? Trông cậu có chuyện gì đó không vui... Có chuyện gì buồn ư ???

- À, không có gì đâu !!! – Yamamoto cười và nói.

Vẻ mặt không tự nhiên của cậu khiến Tsuna nhận ra ngay là nói dối, tuy nhiên Tsuna không muốn ép Yamamoto nếu như cậu ấy không muốn.

- Hi...Hikaru-chan... dạo này cứ là lạ sao ấy !!! – Tsuna nói. Điều đó khiến Yamamoto khẽ giật mình : - Cậu ấy cứ có vẻ lảng tránh chúng mình thì phải, cậu có nhận ra điều đó không ?

- Chuyện... chuyện này... – Yamamoto im lặng.

- Đã có chuyện gì vậy, Yamamoto ? Cậu và Hikaru-chan đã có chuyện gì thế ??? Mình có thể giúp không ??? – Tsuna lo lắng.

- Không có gì đâu... Thực ra...

- Hiyaahoooo..... Ha ha ha... Lambo-sama ta tới đây !!! – Lambo không biết từ đâu nhảy ra phá bĩnh cuộc nói chuyện, cậu bé bò nhảy lên người Tsuna và nhảy múa nói : - Ne ne ne... mama nói hôm nay sẽ làm tiệc đấy !!! Có nhiều món ngon ngon lắm cơ !!! Mama bảo Lambo tới báo Tsuna mời bạn đến đấy... Mama bảo mời Kyoko nè, Haru nè, Yamamoto nè... và cả Gokudera-baka... nữa...

- Có chuyện gì mà tổ chức tiệc vậy ? – Tsuna ngạc nhiên.

- Lambo không biết !!! Thấy Reborn bảo mama làm thôi aaaa... Dù sao thì có tiệc là thích rồi !!! Yaaaa... Lambo xong việc rồi !!! Tsuna,... cõng Lambo-san về nhà đi !!!

- Gì chứ !! Vậy mà là xong việc à ? Lại còn đòi người ta cõng nữa. Mà tớ đã học xong đâu mà về chứ ??? – Tsuna nói mà gần như là hét lên trong tuyệt vọng vậy !!! :thatvong2:

.............................................

Trên sân thượng,....

Hikaru lại lên trên này, dù rằng bữa trước cô đã gặp phải một phiền phức khá rắc rối.

Ánh mặt trời ấm áp tỏa xuống khiến cô cảm thấy dễ chịu vô cùng, tựa lưng vào hàng rào chắn, Hikaru thưởng thức ánh nắng êm ái cùng làn gió mát mẻ này với cảm giác thư thái nhất. Dường như mọi suy nghĩ trở nên trống rỗng và êm đềm lạ lùng, một cảm giác yên ả mà không ai nỡ chối từ.

Mọi chuyện sẽ trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết nếu như không có một bóng đen lừng lững trước mặt cô, phá vỡ đi khung cảnh bình yên ngắn ngủi đó.

- Hình như lần trước ta đã cảnh báo cô, đây là chỗ của ta thì phải ?

Không thèm mở mắt nhìn đối phương, Hikaru nói :

- Hình như lần trước tôi cũng nói với anh rằng đừng có tư hữu tài sản chung của nhà trường thì phải ?

- Vẫn giỏi lý sự gớm nhỉ ? – Hibari nhếch mép nhìn con thú ăn cỏ đang ở trước mặt với vẻ khó chịu.

- Nói trước là tôi từ chối mọi chuyện giao tranh không cần thiết ! – Hikaru đáp lại.

- Vậy thì... cứ ở yên đấy ... để ta cắn chết là được rồi ! – Hibari nói và vừa dứt lời thì vung vũ khí lên...

Thế nhưng khi tonfa nện xuống chỉ là mặt đất không, còn nạn nhân thì đã biến đâu mất tiêu.

- Nhanh quá nhỉ ! Anh đúng là một kẻ côn đồ mà... với con gái mà cũng thẳng tay như vậy !!! – Hikaru đã vòng ra phía đằng sau anh từ khi nào.

Nhếch mép cười bình thản và liếc nhìn đằng sau, anh nói :

- Thẳng tay ư ? Huhmm, đấy chỉ mới là khởi động thôi đấy.

Ngay lập tức cánh tay trái vòng ngược ra phía sau và giáng đòn bất ngờ, Hikaru trợn tròn mắt vội bước lùi lại, đòn đánh sượt dọc một đường nhưng không trúng cô.

- Chậc chậc... Reborn nói đúng... – Hikaru thầm lẩm nhẩm : - Nếu đánh nhau thực với anh ta, chắc mình sẽ bị lộ ra mất... Đành vậy chứ biết làm sao !!!

Hibari không thèm đếm xỉa việc kẻ ở trước mặt mình là ai, anh chỉ biết kẻ đó đang sở hở 100% và là cơ hội tốt để ... cắn chết... Vậy là anh lao đến như thể một con chim cắt vồ mồi...

« Hấp »... – Đòn đánh của Hibari một lần nữa chỉ nhắm trúng vào... không khí... Anh cảm giác có luồng gió thổi ngược qua vai và chạm nhẹ vào áo anh... Đến khi quay lại, cô gái tóc vàng đang đứng mong manh ở trên thành lan can sân thượng. Nhíu mắt nhìn người con gái đó đầy thắc mắc, anh chưa kịp nói gì thì cô ta cất tiếng :

- Tôi nói rồi, tôi từ chối mọi cuộc giao tranh không cần thiết... Thế nên hôm nay chỉ dừng lại ở đây thôi....

- Nói vớ vẩn gì thế hả ? Cút xuống đây ngay, đồ động vật ăn cỏ !!!

- Anh mới là kẻ ngớ ngẩn thì có !!! Mà... dựa vào đâu anh bảo tôi là người ăn chay hả ? Nói cho anh biết... tôi ăn cả thịt lẫn rau đấy... Thế nên bỏ cái câu « động vật ăn cỏ » đấy đi. Hơn nữa.. tôi là người !!!! – Hikaru nổi khùng lên và nói lại.

Hibari nhìn cô trợn mắt ngạc nhiên, trong khi Hikaru thì nheo mắt mỉm cười nói :

- Muốn « cắn chết » tôi không dễ đâu, Hội trưởng Hội Kỷ luật ạ !!! Hì ... mà... chắc sắp chuông vào lớp rồi... Chắc Hội trưởng không muốn thấy có học sinh vì mình mà muộn giờ vào lớp đó chứ ? Thế nên... bye bye..

Hikaru bước lùi chân về phía sau, mỉm cười và để rơi mình khỏi điểm tựa... Lần đầu tiên, gương mặt Hibari lộ lên nét hốt hoảng kì lạ, anh nhíu mày và lao đến phía trước nhưng... đã quá muộn, cô ấy đã rơi vào không trung và rớt xuống mặt đất bên dưới...

Khi Hibari lao đến sát gần lan can và ngó xuống thì Hikaru đang ở lưng chừng tầng hai, cô ta có vẻ lúng túng trong việc giữ chiếc váy đồng phục sao cho không bị tạt bởi gió mà không có chút gì lo lắng về cái việc mình làm... Đột nhiên, trong tích tắc, Hikaru loáng như biến mất để rồi an toàn tiếp đất trong tư thế khuỵu người và chạm đất bằng tay và mũi chân đúng kinh nghiệm, nhẹ như không. Ngước mắt nhìn lên sân thượng, cô thấy anh chàng đầu tròn xoe vẫn đang chăm chăm nhìn cô đầy nghi ngờ và bất ngờ, Hikaru mỉm cười vẫy tay chào anh ta như thể trêu ngươi rồi chạy biến khỏi chỗ đó... May mắn cho cô là địa điểm đó nằm ở sau lưng trường, và hiện thời không có học sinh nào qua lại nên chẳng ai nhìn thấy sự việc trên. Vui vẻ huýt sáo, Hikaru chạy nhanh về lớp học của mình và sẽ không ngừng lại nếu như không có tiếng gọi :

- Hikaru Kagayaki...

Cô khựng lại nhìn quanh, không có ai cả, cô nhún vai nói :

- Nào nào, ra khỏi cái quán cà phê di động đó được rồi đấy, nhóc 40 cm ạ !!!

- Tôi đã bảo cô là cái biệt danh đó rất ngu ngốc rồi mà... Cô không có đầu óc để đặt được cái tên khác à ? – Reborn hiện ra từ bức tường lưng chừng mặt cô.

- Có chuyện gì không ? – Hikaru nói

- Cô đang thích cản trở công việc của tôi đúng không ? – Reborn nói.

- Tôi không hiểu cái gì hết ! – Vẻ mặt vờ vô tội của Hikaru khiến Reborn nhếch mép cười.

- Tôi thì không nghĩ là cô lại thích giở trò nhõng nhẽo như đám nữ sinh vô vị đâu đấy !!! – Reborn cười trả lời một cách lòng vòng.

Gương mặt tươi cười của Hikaru đột nhiên chuyển thành tối sầm lại, cô im lặng và nhìn chằm chằm vào kẻ đáng ghét trước mặt.

- Tối nay mama Tsuna mở tiệc đấy, cô đến chứ ?

- Sao lại mời tôi vậy ? – Hikaru nhếch mép cười : - Tôi không biết là ông lại có kiểu mời đãi bôi vậy đấy. Đằng nào thì ông cũng biết tôi sẽ không đến mà.

- Ngược lại, cô chắc chắn sẽ đến !!! – Reborn cười.

- Dựa vào đâu mà ông chắc chắn như vậy ? – Hikaru cười nhẹ và khoanh tay lại.

- Thì cứ đợi đến tối nay sẽ biết thôi ! – Reborn nhếch mép và biến mất đằng sau bức tường, bí ẩn hệt như lúc xuất hiện.

Hikaru nhìn sâu vào mảng tưởng đó như thể muốn phá tung nó ra, lôi ra cái đứa nhóc cao 40 cm và nặng hơn 3 kg một tí, với vẻ mặt khinh khi đáng ghét của một Arcobaleno.

« Reng.... reng.... reng... » ... Tiếng chuông vào học khiến Hikaru giật mình. Cái tên đó câu giờ của cô nhiều quá, phải chạy nhanh hết sức thì may ra mới vào lớp kịp mất. Quỷ tha ma bắt cái tên Reborn chết tiệt đó đi !!!!

End chap 8.



Về Đầu Trang Go down
Hikaru_Hana
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 14

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome   12/2/2012, 10:42 pm

Chap 9: Phải làm sao???



Cuối ngày hôm đó,

- Cuối cùng phải nhờ Kyoko-chan giải quyết việc Lambo... Hic... Tại sao cái số mình lại khổ thế này hả trời !!! – Tsuna mệt mỏi nói.

- Juudaime, người ổn chứ ạ ? – Gokudera nói, giọng sốt sắng.

- Không... mình không sao !! – Tsuna vẩy vẩy tay ra hiệu và thở dài mệt mỏi.

- Mà hôm nay nhà cậu sao lại mở tiệc thế, Tsuna ? – Yamamoto hỏi.

- Mình thì sao biết được ! – Tsuna nói : - Chắc tại thích thì làm thôi... Mà đầu têu vụ này là Reborn chứ ai vào đây nữa...

- Dù sao... đến dự tiệc nhà Tsuna-kun mình cũng rất vui. – Kyoko mỉm cười và nói vui vẻ. Giọng nói dịu dàng ấy khiến Tsuna lập tức quên luôn cả trăm mối ngổn ngang trong lòng mình mà hưng phấn hơn. Cậu ngửng thẳng người dậy, mắt nhìn Kyoko chăm chú và hơi ửng đó hai bên má thầm nghĩ : « Kyoko – chan... »

- Haru cũng rất vui !! – Haru đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh Tsuna bất ngờ hơn đột kích : - Haru nhất định sẽ học tập điều này... để trở thành người vợ tốt của Tsuna...

- Hiiiii.... – Tsuna giật mình vội lùi lại xua tay : - Không... không... cái đó... cái đó...

- Này con nhỏ kia... tránh xa Juudaime ra một chút đi !!! – Gokudera xông vào cản giữa hai người với vẻ hầm hầm như muốn gây sự tới nơi.

- Thôi nào... thôi nào... hai người... tới nhà Tsuna rồi kìa... – Yamamoto cố gắng ngăn cản họ khỏi cãi vã nhau trên đường không cần thiết.

Tiếng nói tiếng cười cứ vậy vang khắp con đường đang dát vàng ánh nắng chiều...

...................................................

Tại nhà của Tsuna,

- Okaa-san... con về rồi đấy !!! – Tsuna mở cửa bước vào…

- Chúng cháu đã đến rồi ạ ! - Đám người lố nhố đằng sau cũng lên tiếng chào báo hiệu.

- Mọi người về rồi !!! – Giọng nói Tàu dễ thương từ đâu đó vang lên, cô bé với cái đầu chỉ có chỏm tóc kì lạ chạy tới đón mừng : - Hôm nay I-pin giúp mama nhiều lắm nha... Yaaa... Lambo không có nhà... nên làm mọi thứ nhanh hơn hẳn.

- Ipin... nói thế là sao hả ? Lambo-san ta đây cũng làm được nhiệm vụ quan trọng mà... Mama... Lambo-san về rồi nè.

Nói rồi cậu nhóc bò nhảy xuống chạy vội vô trong bếp, Ipin cũng chạy vội đuổi theo sau kêu :

- Lambo ... không được làm phiền mama làm việc...

- Hooo hooo... Mọi người đã đến rồi à ? – Reborn điềm tĩnh bước ra đón cả đám : - Trông cũng có vẻ đông đủ nhỉ...

- Mấy đứa đã đến rồi à !!! Anh chờ lâu quá đấy. – Giọng nói khàn khàn vang lên không thể lẫn đi đâu được.

- Onii-chan... – Kyoko ngạc nhiên : - Sao onii-chan đến sớm vậy ?

- Khi nghe thông báo của Tsuna xong... – Ryohei cười toe toét giải thích : - Tan học cái... là anh chạy hết mình tới đây luôn... Kết quả chỉ mất có 3 phút 27 giây... Câu chuyện là thế đó.

« 3 phút 27 giây ?... Anh có phải là người không vậy ? » - Tsuna nhăn mặt thầm nghĩ trông ngố không tả nổi.

- Này này... sao cái tên đầu rễ tre phá hoại này lại có mặt ở đây vậy !! – Gokudera bực mình.

- Cậu nói ai phá hoại thế hả... đầu bạch tuộc ? – Ryohei cũng không chịu nhường nhịn gì luôn.

- Thôi được rồi... hai người... vào trong đi... mọi người đang chờ đấy !!! – Reborn khoát tay nói và đi vào trước, vẻ bình thản nhưng lại khiến người khác lập tức phải nghe lời ngay.

- Vì lời nói của Reborn-san... nên ta bỏ qua cho ngươi vậy – Gokudera xì một tiếng rồi bước vào phòng khách trước…

- Ôi... Hayato... em đã đến rồi đấy à... Chị chờ em mãi đấy !!! – Bianchi chạy tới ôm lấy mặt của cậu em đáng thương dí gần sát vào mặt mình. Tội nghiệp Gokudera, cậu chỉ kịp hét lên : Không...Aniki !!! rồi lập tức tái mét mặt, sùi bọt mép và ngất ngay tại chỗ.

- Hayato... em bị sao vậy ? – Bianchi vội vàng sà xuống xem xét nhưng có vẻ bệnh tình của Gokudera càng ngày trầm trọng hơn.

- Gokudera-kun !!! – Tsuna quỳ xuống bên cạnh xem xét... xanh mặt nhìn Bianchi và thầm nghĩ : « Cô đang khiến tình trạng của cậu ấy thêm tệ hơn rồi đấy ! »

- Gọi... gọi bác sĩ đi... Reborn !! – Tsuna quay lại nhìn Reborn cầu cứu.

- Cần gì gọi… có bác sĩ ở ngay đây này!!! – Reborn lôi ra Dr. Shamal đang xỉn bét nhè và nói.

- Sao… có người ốm à? – Shamal cố lết thân đứng thẳng dậy nhưng vẫn ngất ngưởng, tiến về phía Haru và Kyoko nói: - Hai cô bé ốm ở đâu thế??? Có cần ta khám cho không?

- Không phải cho họ… mà cho Gokudera kìa!! –Tsuna hét lên và kéo tay lão bác sĩ dê xồm lại trước khi kịp đụng chạm gì vào Kyoko của cậu.

Dr. Shamal ngừng lại, liếc nhìn cậu nhóc tóc bạc tội nghiệp đang nằm vật trên sàn trong vòng tay “yêu thương” của chị rồi kêu:

- Đã bảo bao nhiêu lần là không khám cho đàn ông rồi mà!! Không biết à… Kệ mặc thằng đấy đi… Bianchi – chan… cho kiss cái nào!!

Rồi lão xông đến để hứng nguyên cú đá vào thẳng mặt của Bianchi…

- Tránh xa ta ra… lão biến thái!!

Dĩ nhiên là không xi-nhê tí gì đối với Shamal cả, lão vẫn xông tới nhiệt tình hơn lúc nãy :

- Nào... nào Bianchi-chan... kiss một cái thôi mà...

- Không là không... lão thần kinh ! – Bianchi hét lên và lao ra ngoài cửa định chạy ... Shamal cũng vội vã đuổi theo... Thế nhưng...

Vừa ra tới cửa, Bianchi đã khựng lại, khựng lại một cách đột ngột khiến Shamal đụng vô té cái rầm. Lão ngã dập mặt xuống đất rồi lồm cồm bò dậy xoa mặt :

- Ôi trời... còn gì là gương mặt đẹp trai hào hoa của ta nữa chứ... ? Bianchi-chan... Em không chạy nữa à... ?

Gương mặt Bianchi lạnh tanh và nhợt nhạt nhìn con người đang đứng trước mặt mình, Shamal sau khi liếc nhìn qua vai Bianchi cũng đứng như trời trồng ở đó, vẻ ngạc nhiên khiến gương mặt lão trở nên nghiêm túc và lạnh lùng hơn hẳn.

- Có chuyện gì vậy ? – Tsuna ngạc nhiên chạy ra ngoài xem thử để rồi vui mừng kêu lên : - Hikaru – chan... cậu cũng đến đấy à ? Có phải cậu nhận được lời mời của okaa-san không ?

Phải, Hikaru đang đứng ở đây, đứng trước cánh cổng có biển đề Sawada lúc nào không hay. Cô im lặng nhìn hai con người đang đứng như tượng nhìn mình, liếc nhìn gương mặt rạng rỡ của Tsuna, liếc thấy có cả Yamamoto, Kyoko-chan, Ryohei-san... đang đứng ở trong nhà nhìn ra với vẻ niềm nở...

- Tôi... tôi... – Cô thở dài, khó xử nhìn đi nơi khác mà bối rối không biết phải nói thế nào. Chuyện gì đã đưa cô bước chân tới nơi này chứ ? Cô chỉ muốn về nhà sau buổi học... nhưng rồi lại cảm thấy rối lòng và bồn chồn mà bước chân tiếp tới ngôi nhà này. Cô có thể nhìn thấy nụ cười nửa miệng đắc thắng của Reborn ở phía sau cánh cửa, chìm trong bóng tối...

- Tôi chỉ đi qua đây thôi... Chào mọi người... – Hikaru nói lạnh lùng, cổ họng cô như khô cứng cả lại, phải rất khó khăn cô mới phát âm rõ ràng từng chữ đó với vẻ bình thường nhất.

- Khoan đã... – Tsuna vội vàng giữ Hikaru lại : - Hikaru-chan...

- Có chuyện gì không... Ts...Tsuna-kun ? – Hikaru một hồi lưỡng lự mới nói hết câu.

- Mình... mình... mình nghĩ... mình mới là người hỏi câu đó. – Tsuna hơi run và nói : Hikaru-chan... có chuyện gì xảy ra với cậu vậy ? Tại sao cậu đột nhiên lại xa cách với mọi người thế... Mình... mình và mọi người đã rất vui... khi cậu xuất hiện ở đây... Hi...Hikaru-chan ...à...

Đôi mắt tròn, ngây thơ màu nâu ngước nhìn Hikaru với vẻ lo lắng, lúng túng đầy tha thiết khiến cô bối rối... Cô biết ánh mắt đó... cô biết cả sức ảnh hưởng của nó nữa... Sự trong sáng của cậu bé ấy... quả thực quá thuần khiết. Cậu ấy sẽ không thể nào... không thể nào... là...

- Anou... kia không phải là Kagayaki-chan sao ? – Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: - Cháu đã đến rồi à. - Đó là Nana, mẹ của Tsuna.

Nana bước lại gần cửa cười tươi nói :

- May quá... cháu đến kịp lúc... Cô cứ sợ là cháu không đến chứ !!! Hôm nay Hikaru là nhân vật chính của bữa tiệc mà !!!

Hikaru ngạc nhiên mở tròn mắt trong khi những người khác cũng kinh ngạc không kém.

- Mama muốn mở bữa tiệc để chào đón bạn học mới của Tsuna và cũng là hàng xóm mới trong khu phố này... – Reborn nhảy lên vai của Nana-san và nói.

Tsuna nhìn mẹ mình rồi quay lại nhìn Hikaru mỉm cười :

- Nào nào... Hikaru-chan... vào đi chứ. Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi đấy... Tất cả chỉ chờ có cậu thôi...

Hikaru cảm thấy run rẩy... Cô lui dần, lui dần từng bước về phía sau. Mỗi lần như vậy, hình ảnh tươi cười thân thiện của mọi người cứ hiện rõ lên mồn một trên diện rộng... Nắm chặt lấy bàn tay, thân người cô như dần đổ về phía trước trong sự lưỡng lự không biết tiến hay lùi... Những ánh mắt kia vẫn đang dịu dàng nhìn trong chờ đợi và vui mừng...

Một bước chân dần đặt lên phía trước trong sự rụt rè cẩn trọng... Hikaru tiếp tục bước thêm bước thứ hai... bước thứ ba... nhưng rồi...

Một cái gì đó như xuyên ngang suy nghĩ của cô lúc này, khiến gương mặt cô tái nhợt và trở nên lạnh lùng vô hạn...

Hikaru lập tức quay người bỏ chạy, cô chạy rất nhanh, rất nhanh... chạy « hết mình » theo như cách nói của Ryohei luôn... Cô đã bỏ chạy nhanh tới nỗi gương mặt mọi người bất ngờ đến bàng hoàng, để rồi khi nhận ra khoảng trống trước mặt, họ không biết phải thốt lên lời nào mà chỉ nhìn về phía con đường trống vắng ấy với vẻ buồn bã.

End chap 9



Về Đầu Trang Go down
secert
Member
Member


Tổng số bài gửi: 111

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome   14/2/2012, 11:14 am

Đầu tiên phải cảm ơn Hikaru vì nhờ fic này mà sec được biết đến một bộ truyện hay như Hitman. Sau đó là có vài lời nhận xét như vậy.
- Phần giới thiệu mở đầu sec xin lỗi là không hiểu gì sất.
- Văn phong của Hik quả thật Sec không có gì phải chê cả, chỉ có một góp ý nhỏ thế này. Mấy từ tiếng Nhật như Anou, hay Etou nó có nghĩa như À, ừm trong Việt Nam, và Sec thấy hoàn toàn không cần thiết viết như vậy vào fic. Cứ cảm thấy không hay cho lắm. Đó chỉ là cảm nhận của riêng Sec thôi.
- Tình tiết truyện rất hay, mặc dù ban đầu hơi …khó hiểu. Đọc manga rồi nên thấy có nhiều tình huống trùng lặp nhỉ.
- Cuối cùng, Sec cực thích Hibari
Về Đầu Trang Go down
Niji l I Love Cloud
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 7
Age: 13

Bài gửiTiêu đề: Re: [Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome   15/2/2012, 8:45 pm

thực ra thì Niji ko bít ns sao cả, nhưng nếu là của KHR và về Sẻ-sama thì pic này rứt hay( ns thiệt lòng), rứt sáng tạo,...
Về Đầu Trang Go down
 

[Sáng tác Kateikyoushi Hitman Reborn] Epica Senza Nome

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» nhận đặt hàng các bộ nhẫn trong hitman reborn
» [one short fic suju] Chào Buối Sáng :X
»  [Cosplay]Katekyo Hitman Reborn
» [Fiction] Ánh sáng hòa bình
» [Poll] Bình chọn nhân vật KHR

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Manga Fanfiction Club :: Điệp khúc chữ viết :: Fanfiction-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your blog