===FLASH BACK====12 năm trước…- Wuayy… mưa to quá! Ông chủ… đóng cửa thôi! – Người làm thêm khẽ nói vọng vào: - Giờ này chắc không còn khách nữa đâu…
- Ừ, mau kéo cửa lại đi…! – Tsuyoshi Yamamoto – chủ quán Take sushi nổi tiếng của Namimori nói: - Chúng ta nghỉ sớm thôi…
…
- Cậu về à? Ở lại một chút nữa cho ngớt mưa đã! – Ông chủ Tsuyoshi nói với cậu người làm.
- Không được ông chủ ạ, giờ cháu phải về ngay xem nhà cửa thế nào…! – Cậu người làm nói.
- Vậy đi đường cẩn thận nhé!
Khoác chiếc áo mưa và đi đôi ủng cẩn thận, cậu ta bước ra ngoài được dăm bước thì hét lên:
- AAAAA, ông chủ… ra đây nhanh….
Tsuyoshi-san vội vã chạy ra… ông nhìn thấy cậu người làm đang nâng một vật gì đó nhỏ nhỏ như con chó con…
Khi ông lại gần thì nhận ra, đó là một đứa bé đang nằm lạnh cóng ở vệ đường…
- Sao lại có đứa bé nằm ở đây? Chắc là bị bỏ rơi… Tội nghiệp quá! – Cậu người làm chép miệng.
Tsuyoshi-san ôm đứa trẻ vào lòng và thấy nó vẫn còn đang thở dù người đã ướt lạnh… ông giữ chặt nó rồi nói với cậu người làm:
- Cậu cứ yên tâm về đi… để tôi chăm sóc cho đứa bé này…
Cậu gật nhẹ đầu và nói:
- Vậy... thế... cháu về trước đây ạ…
Tsuyoshi-san bế đứa bé vào trong nhà, dưới ánh đèn, ông nhận ra đứa bé có vẻ như gần 3 tuổi, cũng xấp xỉ tuổi với Takeshi nhà ông…
Khẽ vỗ về nhẹ nó, ông thì thào:
- Tội nghiệp con… Cha mẹ con đâu rồi? Sao lại để một đứa bé nheo nhóc như vậy? Ta sẽ cố tìm lại cha mẹ cho con… Đừng lo lắng gì cả…
Đứa bé đã được ông chăm sóc cẩn thận và chu đáo hệt như con mình vậy dù rằng cảnh
“gà trống nuôi con” hiện nay của ông cũng rất vất vả.
Tsuyoshi nhận ra ông không thể giúp đứa bé này tìm lại được gia đình của mình. Bề ngoài, đứa bé đó có mái tóc vàng, mắt cũng ánh vàng nốt… Nó dường như là người nước ngoài và bập bẹ biết nói tiếng Nhật. Tại sở cảnh sát Namimori ghi nhận không có trường hợp nào báo mất con, là người nước ngoài lại càng không thế nên Tsuyoshi-san quyết định nhận nuôi đứa bé bơ vơ tội nghiệp đó.
Đó là một bé gái rất thông minh và đáng yêu, ông cho là để nó và Takeshi nhà ông chơi với nhau lúc ông bận việc ở cửa hàng là một sáng kiến thú vị. Takeshi sẽ không còn phải lủi thủi ở nhà một mình nữa…
Sự thật là ngoài cả những gì Tsuyoshi mong đợi, hai đứa trẻ thân thiết và quấn quýt tới nỗi chẳng thể tách rời...
- Hikaru-chan !!! – Cái tên mà ông đặt cho đứa bé được nhặt, ông nghĩ nó phù hợp với mái tóc vàng như ánh nắng đó : - Con sau này lớn lên lấy họ Yamamoto nhé !!! – Cười khì khì, Tsuyoshi-san nói.
- Uả... ? Tại sao không phải luôn bây giờ hả ba ? – Takeshi-kun ngước đôi mắt tròn to nhìn cha mình trong khi đang phồng má lên vì mút sữa.
- Ôi, con trai ngốc, không phải là như thế !!! – Tsuyoshi xoa đầu con trai và nói : - Ý cha khác kia...
Hikaru mỉm cười nói, và vô cùng vui vẻ :
- Vâng ạ. Cháu thích mang họ Yamamoto...
- Ha ha ha... vậy thì bác không cần phải lo lắng qua về thằng Takeshi sau này nữa rồi !!! – Ông cười khanh khách thú vị và đứng dậy nói : - Nào, hai đứa muốn ra quán sushi chơi không ?
- Yeahh... có ạ !!! – Hai đứa trẻ nhảy cẫng lên sung sướng mà quên mất câu hỏi đang tự thắc mắc :
« Tại sao việc Hikaru nhận lời mang họ Yamamoto lại khiến ông không lo lắng về tương lai của Takeshi đây ??? ».............
Năm Hikaru được 5 tuổi, cô bé đã trông cao không ngờ, điều này khiến Takeshi quyết tâm phải uống nhiều sữa hơn nữa để đuổi kịp, và dường như kéo theo những sở thích ăn uống quái lạ toàn liên quan đến sữa của cậu khiến Hikaru-chan cũng phải nhăn mặt...
Cô bé thỉnh thoảng cũng ra phụ giúp ông Tsuyoshi ở quán, vẻ nhanh nhẹn, dễ thương của cô khiến mọi khách hàng đều quý mến vô cùng. Mặc dù còn rất nhỏ nhưng cô đã khéo léo và cứng cáp không ngờ, ngoài ra sự thông minh khiến Hikaru tiếp thu rất nhanh những gì được dạy và bắt chước người lớn khá thành thạo.
Cuộc sống vui vẻ, bình dị và hạnh phúc đó cứ trôi qua cùng những tiếng cười thơ ngây của 2 đứa trẻ cho đến một ngày...
- Ông nói sao ??? - Tsuyoshi ngạc nhiên trước đề nghị của người khách lạ : - Ông nói muốn nhận nuôi Hikaru-chan ???
- Theo như tôi biết, ông chỉ nhận là người giám hộ và trông nom đứa trẻ chứ không phải là cha nuôi... Chính vì vậy mà tôi mới đề nghị điều đó !! – Người đàn ông ngoại quốc đứng tuổi, mái tóc bạc lốm đốm hoa râm, gương mặt phúc hậu với nụ cười dịu dàng, hiền từ khẽ nói.
- Tôi không cần biết các người nhiều tiền lắm của thế nào ! Bảo tôi giao Hikaru-chan cho các người, tôi không thể yên tâm được. Hơn nữa... đây là nơi Hikaru-chan muốn ở, con bé không muốn đi đâu hết !!!
- Có vẻ như ngài đã hiểu lầm. – Người đàn ông kia vẫn kiên nhẫn : - Tôi nhận nuôi cô bé hoàn toàn vì yêu quý nó... và hơn nữa... giữa tôi và cô bé đó có liên quan họ hàng với nhau... Thế nên...
- Vớ vẩn, Hikaru là cô nhi mà tôi nhặt được, khi đó trên người con bé còn chẳng có lấy một tín vật gì, các người lấy cớ đâu mà bảo nó có họ hàng với các người ?
- Có thật là... – Người đàn ông kia hơi hạ giọng một chút, mắt ánh lên tia nhìn vừa như thăm dò vừa như ngầm khẳng định : - Ngài... không nhặt được... vật gì... đi kèm với đứa bé ?
Gương mặt của Tsuyoshi-san tái nhợt đi, ông nhìn con người trước mặt càng e dè và phòng bị hơn trước.
- Xin ông cứ bình tĩnh, tốt nhất... tôi nghĩ là ông hãy gọi Hikaru-chan ra đây... – người đàn ông kia lịch thiệp đề nghị.
Tsuyoshi- san khẽ nheo nhẹ mày nhưng rồi cũng cất tiếng gọi :
- Hikaru-chan... Ra bác nhờ việc nào !!!
- Vâng... – Giọng nói lanh lảnh của cô bé cất lên và sau đó là bóng dáng nhỏ bé thoăn thoắt xuất hiện.
Cô bé ngước nhìn người đàn ông ngoại quốc kia với vẻ niềm nở không ngờ, thậm chí là còn như thân thiết :
- Oji-san... con không biết là nhà có khách... Bác ấy là...
- Hikaru-chan !!! – Người đàn ông kia nở một nụ cười hiền từ, nhẹ nhàng vẫy cô lại gần. Hikaru vui vẻ tiến lại và được ông bế xốc ngồi vào trong lòng mình, cảm giác thân thiết và ấm áp kì lạ...
Tsuyoshi ngạc nhiên nhìn người khách đó, ông ta ra dấu hiệu bình tĩnh... Sau đó cuộc nói chuyện của hai người diễn ra chẳng còn cần lời nói nào nữa... mà chỉ bằng một hành động nhỏ mà thôi...
Kết thúc cuộc nói chuyện, người đàn ông đứng dậy nói :
- Xin ông cứ yên tâm, tôi hứa sẽ chăm sóc Hikaru-chan thật tốt... và sẽ cho nó những điều tốt đẹp nhất.
- Vâng, tôi biết rồi. Việc nuôi dưỡng con bé, xin nhờ vào ngài... – Tsuyoshi-san đứng dậy và cúi đầu chào người đó.
Người đàn ông cũng cúi người chào lại và đứng lên ra về trước, tuy nhiên ông quay lại nhìn Hikaru rồi nói :
- Mai ta sẽ quay lại...
..................................
- Otou-san... – Takeshi sững người khi nghe cha mình thông báo : - Otou-san... Tại sao…??? Không… con không muốn… con không muốn Hikaru-chan đi đâu hết!!!
- Không thể được… Takeshi-kun… Đó là gia đình của Hikaru-chan và họ muốn đón cô bé trở về…
- Không… con không chịu đâu. – Takeshi vùng vẫy, cậu cầm chặt lấy tay của Hikaru và nói: - Con muốn Hikaru-chan ở lại với con cơ…
Và rồi Takeshi kéo Hikaru chạy khỏi phòng, đến
“căn cứ bí mật” của hai đứa và ngồi buồn tại đó. Cậu biết, dù cậu nói thế, ngày mai Hikaru vẫn sẽ phải đi…
- Takeshi-kun!!! – Hikaru nhìn cậu bạn của mình ủ ê mà cũng buồn bã. Cô nói: - Mình… thực ra… mình… cũng rất muốn ở cùng cậu và oji-san…
- Vậy… cậu hãy nói với người lớn đi… Nhất định… chắc là… họ sẽ… - Takeshi ngập ngừng nói.
- Không được đâu…- Hikaru lắc đầu: - Hơn nữa… mình… mình… mình… cũng muốn biết… gia đình mình như thế nào!!!
Takeshi căng tròn mắt nhìn Hikaru, rồi cậu đột nhiên chùng xuống và cúi mặt, hai đứa cứ cầm chặt tay nhau mà chẳng nói câu gì…
- Gia đình cậu… chắc là… giàu lắm… - Takeshi nói.
- Mình nghe nói thế. – Hikaru trả lời hờ hững, cô không hề để tâm đến điều đó, cô chỉ muốn từ tận đáy lòng là được ở lại đây.
- Cậu… sẽ có người thân, sẽ có bạn mới… Cậu… sẽ quên mình… quên otou-san và… quên cả Namimori… đúng không? – Takeshi cúi mặt nói tiếp.
Hikaru quay lại nhìn cậu, cô lắc mạnh đầu và nói gần như đang khóc:
- Cậu… cậu nói cái quái gì vậy? Dĩ nhiên là không rồi! Cho dù có bị đánh chết mình cũng sẽ không bao giờ quên nơi này... Cho dù mình quên đi tất cả mọi thứ trên đời này... thì cậu và oji-san sẽ là điều duy nhất mình không cho phép biến mất... Takeshi-kun... cậu hiểu không ? Cả đời này mình sẽ nhớ đến cậu !!!!
Takeshi ngước nhìn Hikaru, cậu mỉm cười dịu dàng, thật kì lạ, dưới ánh trăng bạc đêm nay, gương mặt ngốc nghếch và nụ cười của cậu ấy bỗng trở nên chững chạc hơn bao giờ hết. Hikaru nhìn sâu vào đôi mắt ấy và khẽ hỏi :
- Cậu... có quên mình không ? Không có mình bên cạnh... cậu sẽ quên mình chứ ???
- Mình sẽ không bao giờ quên cậu, Hikaru-chan. Cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, mình cũng sẽ mãi mãi nhớ cậu... Mình sẽ chờ cậu trở về... và... đợi đến khi cậu mang họ Yamamoto...
- Như vậy, đến khi đó, chúng ta sẽ lại được ở cùng với nhau, phải không ? – Hikaru mỉm cười.
Hai đứa trẻ nhìn nhau và rồi siết chặt trong cái ôm ngây thơ của tình bạn.
- Cậu sẽ trở về chứ ?
- Nhất định mình sẽ về !!! Cậu sẽ chờ mình ???
- Mãi mãi chờ cậu !!!
- Hứa nhé !!!
- Hứa !!!
- Cùng ngoắc tay thề nào !!! Ai nói mà không giữ lời, sẽ bị một ngàn cái kim đâm vào người…
- Ừ… !!! Đã nói là phải giữ lời đấy nhé!!! Hi hi…
............................................................
Sáng hôm sau, chiếc ô tô đen chở những người mặc đồ đen kì lạ và người đàn ông kia xuất hiện, Hikaru chia tay mọi người và theo ông ấy lên xe ô tô. Cô ngồi trong xe, tay mân mê chiếc túi nhỏ đeo trên cổ không biết đựng gì… oji-san nói đó là bùa hộ mệnh của cô, mắt ngước nhìn người ông ngồi bên cạnh và hỏi:
- Chúng ta sẽ đi đâu đây ạ??
- Ra sân bay, con à!!
- Sân bay???
- Ừ, chúng ta sẽ
về Italy.
- Đó là ở đâu ạ ???
- Một nơi rất xa xôi...
- Con... con có thể trở lại nơi này nữa không ? – Hikaru ngoái nhìn ra đằng sau rồi hỏi bối rối.
- Ta e là...
......................
- Hikaru sẽ đi đâu hả cha ???
- Đến sân bay, con ạ !!
- Sân bay??
- Cô bé sẽ
đi Italy…
- Đó là ở đâu hả cha ??
- Một nơi rất xa, xa lắm, Takeshi à .
- Liệu.... liệu Hikaru-chan có về thăm chúng ta nữa không ? – Takeshi bối rối hỏi.
Tsuyoshi nhìn con trai, rồi nhìn chiếc ô tô đang mất hút về phía chân trời nói :
- Ta e là ...
===END FLASH BACK====...................................................
Từ ngày chia tay đó tới nay đã 10 năm. 10 năm không thư từ, không điện thoại, thậm chí là một mẩu tin nhắn... Hikaru-chan cứ như thể mất tăm khỏi thị trấn này như thể chưa tồn tại, mọi thứ cứ thế... dần dần thay đổi... dần dần thay đổi...
.......................................................
Hikaru ngước nhìn trần nhà buồn bã, cô thở dài khi nhớ về quãng thời gian ở tại Namimori này... Có vẻ như nơi này đã quên mất cô rồi... nhưng... Takeshi vẫn nhớ đến cô... vẫn còn chờ đợi cô... Đối với một người như cô... Vậy là quá đủ rồi !!!
End chap 7.