Manga Fanfiction Club

Manga Fanfiction Club

IndexMFTC PageCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
May 2012
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar

[Fic dịch Atem x Anzu] [YugiOh]: Crimson cage

Share | 
 

 [Fic dịch Atem x Anzu] [YugiOh]: Crimson cage

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Daisy_girl
New Member
New Member


Tổng số bài gửi: 8

Bài gửiTiêu đề: [Fic dịch Atem x Anzu] [YugiOh]: Crimson cage   7/4/2012, 8:55 pm

Fic dịch Crimson Cage (YugiOh)
Tên fic: Crimson Cage
Tác giả gốc: xKuroSeraphimx
Thể loại: hối hận/ lãng mạn
Lứa tuổi: M (16+)
Tình trạng:
Đây là fic oneshot
Disclaimer: YugiOh thuộc về Takahashi Kazuki
Tóm tắt nội dung:
Anh đã không nói với em sao, Anzu? Em không bao giờ có thể trốn thoát anh. Không bao giờ. Câu chuyện mang tính chiếm hữu. Atem x Anzu.
Link dẫn đến fic gốc:
Fanfiction

Cảnh báo: Fic này có cảnh nóng nhưng không quá nặng cho nên ai dưới 16 tuổi nên xem xét khi đọc fic. Mình sẽ bôi trắng ở đoạn fic đó.

Chiếc lồng đỏ sẩm

BEEP! BEEP! BEEP!

Mazaki Anzu mở mắt ra, chửi rủa chiếc đồng hồ báo thức của cô trên đầu mình. Rên rỉ, cô nhướng cánh tay lên trên chiếc đồng hồ đang reo và tắt nó đi. Muốn trở về thế giới của những giấc mơ. Cô nhắm mắt và tiếp tục trước khi cô nghe tiếng điện thoại di động reo.

“Chuyện quái quỉ gì...” Cô tức giận nghĩ ngợi khi cô nhắc điện thoại di động từ chỗ bàn đầu giường gần đồng hồ báo thức. Cô tức tối rên rỉ lần nữa khi cô nhớ là cô đã đặt điện thoại di động hai giây sau khi đồng hồ reo để bảo đảm là cô đi làm việc sớm rồi mà.

“Miếng rác..di động khốn kiếp...ngu ngốc ồn ào...!” Cô cằn nhằn khi cô đặt chiếc điện thoại trở lại bàn đầu giường. Cô dựa đầu mình vào gối cố quay trở về giấc ngủ lần nữa. Rồi cô nhớ là nếu cô trễ lần nữa thì cô sẽ bị đuổi khỏi công việc bán thời gian.

Thở dài thất vọng, Anzu ném cái chăn ra và dậy khỏi giường. Chỉ mặc cái chuôi áo trắng đơn giản và quần thể thao đen xanh xanh (khá là dài khi nó hơi ở dưới eo của cô). Cô cào bàn tay qua mái tóc bù xù màu hạt dẻ của mình trong khi bàn tay kia của cô chỉ đơn thuần là nhẹ nhàng chà vào bụng khi cô nhìn xung quanh phòng với cái nhìn lơ đảng trước khi cô nhướng đầu lên.

Bước đến ngăn kéo của mình, cô kéo những bộ quần áo và khăn ra và đi vào phòng tắm. Những phút sau đó, cô đi ra trông có vẻ sáng sủa và sạch sẽ. Mái tóc cô đã được chảy theo kiểu lúc đầu và mặc bộ áo chặt ở phía trước có chữ “Cây cầu hoa” được viết theo chữ kanji có màu hồng trong khi ở giữa là cái đầu của con gấu trúc với những móng vuốt ở ngón giữa và mặc cái quần bó màu xanh giản dị ôm vào hông thả xuống đến phía dưới.

Cô thu gom vài thứ trong phòng mình. Chìa khóa của cô, điện thoại di động của cô, cái ba lô và cái túi da Gucci. Anzu bước ra khỏi phòng và đi vào phòng khách có liên kết với nhà bếp. Phòng khách kì hoặc. Ghế dài và bàn bằng da thuộc và một cái ti vi. Tất cả là bằng gỗ cây gụ. Bước vào phòng khách, cô tự chuẩn bị bữa ăn sáng. Đặt những món của cô trên quầy đồ, cô bắt đầu nấu ăn.

Trong một khoảnh khắc, Anzu bước ra khỏi nhà bếp và vào chiếc ghế dài với cái dĩa trên tay và bàn tay khác thì quấn quanh cái bộ điều khiển từ xa và mở nó ra. Bật qua đài truyền hình trong khi cô ăn sandwich. Cô dừng lại khi cô thấy Kaiba Seto đang thông báo về phát minh mới mà anh đã tạo nên. Chiếc dĩa đấu bài. Cô tròn xoe mắt khi Seto thông báo về cuộc đấu bài sắp tới mà anh đang làm bảo trợ với chiếc dĩa đấu bài.

“Ngươi mong gì từ Kaiba Seto chứ?” Tea nghĩ khi cô tiếp tục dán mắt vào màn hình “Ý tưởng lớn ngang bằng với tham vọng. Anh sẽ không bao giờ dừng lại...”

Cô nhìn vào chiếc đồng hồ và nhanh chóng ăn phần buổi sáng còn lại. Thắt lại chiếc đồng hồ đeo tay, tắt ti vi và tóm lấy chìa khóa và túi xách. Cô chạy ra khỏi phòng mình, không chú ý rằng điện thoại reo khi cô khóa cửa. Một giọng nói trầm, sâu, mạnh mẽ phát ra từ thiết bị máy móc.

Đậu xe của mình cùng với những chiếc xe khác, cô nhanh chóng tắt máy và đi ra. Bước vào quán rượu. Cô đi qua cánh cửa mà không có bảng hiệu gì trên đó cả và nói “Người giúp việc thôi. Cấm vào” Bước vào tủ khóa của mình, một trong số người cùng làm việc với cô nhìn lên khi đặt quần áo vào trong tủ khóa của họ.

“À, à! Cô không nghĩ là cô đến quá sớm sao.” Một cô gái mái tóc màu tím tên là Nosaka Miho cất lời.

Anzu cười ngượng với bạn cô khi cô lấy bộ đồ hầu bàn ra khỏi tủ khóa. “À, tôi không muốn bị chửi rủa và bị ông Yagami đuổi việc, cô biết chứ? Ông ấy có thể thực sự bực bội bất cứ lúc nào. Và ông ấy đôi khi nói to khi trò chuyện nữa.” Cô le lưỡi vào Miho. Miho đang cười lớn.

“À, tôi nghĩ rằng không dễ dàng khi cố tìm một công việc tốt để tự cung ứng bản thân. Ông ấy thật là hiền hậu khi cô làm việc vào tuần đầu tiên ở đây đấy nhưng rồi ông ấy trở nên chua chát với cô. Cô cũng đã đối phó với ông ấy. Không có gì phải lo đâu. Ông ấy chỉ là quản lí gắt gao thôi.” Miho nói một cách đùa cợt trước khi rời khỏi phòng.

Anzu hơi cười lớn với việc đó trước khi thay bộ đồ hầu bàn và trở lại phục vụ mọi người.

Cô gái tóc nâu làm việc tại quán bar/ nhà hàng với cái tên là “Cõi lòng tranh đấu.” Cô đã làm việc ở đó trong một thời gian vào lúc này rồi. Cô đếm được hai tuần rồi. Rời khỏi ngôi nhà chính ở thành phố Domino và vào Tokyo. Những tuần lễ khá là sôi nổi và với một ít may mắn thì cô đã tìm được việc ở đây và nơi phòng trọ để ở.

Quán bar là một nơi khá vui nhộn. Thật ra thì nơi này đông đúc gần như mỗi ngày vì bia và thức ăn ngon, chưa kể đến phục vụ nữa.

Tất nhiên, không phải mọi thứ đều hoàn hảo. Vào lúc này thì tất cả đều tốt đẹp. Anzu có sự vui vẻ với đồng nghiệp và với những khách hàng ghé qua nhưng vào lúc khác khi mà điều đó tồi tệ bởi vì những kẻ say rượu và cướp vặt lẩn quẩn xung quanh có thể phát sinh những cuộc ẩu đả hoặc cố đánh vào nhóm phụ nữ và kết quả là xảy ra trận đánh nhau.

“Ít nhất thì tôi tự do rồi…” Anzu vui vẻ nghĩ ngợi khi cô đặt hai tách cà phê vào chiếc bàn đôi và bước ra với nụ cười.

Vâng, cô đã tự do. Tự do khỏi sự giam cầm. Tự do khỏi sự dòm chừng và sự an ninh. Tự do khỏi việc níu giữ từ thứ mà cô muốn. Tự do khỏi việc bị đối xử như món đồ, sự sở hữu. Tự do khỏi anh-

Cô dừng lại giữa chừng khi cô nhận ra nơi mà một cuỗi ý nghĩ của cô đang diễn ra. Một lần nữa, người phụ nữ trẻ lắc đầu. Không, tốt nhất là không nghĩ về việc đó. Cô nghĩ ngợi, không phải ngay lúc này.

Nhưng cô không thể làm gì ngoài việc cảm thấy cùng cảm xúc khi cô rời bỏ một thứ mà cô quan tâm nhiều nhất, nhiều năm trước.

Anzu nhíu mày tập trung khi cô nhìn chăm chăm xuống bàn tay mình. Bắn cái liếc vào đối tượng. Cô hỏi.

“…Cô có một nữ hoàng chứ?”

Miho lắc đầu. “Không, đi câu cá nhé Anzu…” Cô đáp lời.

"Khốn kiếp!” Anzu rủa sau hơi thở khi cô lấy cái lá bài từ giá sách ở giữa. Miho cười khúc khích và hỏi “Cô có một vị vua chứ?”

"... Đã từng.” Một phụ nữ khác lầm bầm mà không nghĩ ngợi trong khi kiểm tra những lá bài của mình.

"Huh?" Anzu nhìn từ lá bài lên. “Cô vừa nói gì vậy, Miho?”

Cô gái tóc màu tím nhìn đăm đắm vào người bạn một cách kì quặc. Cô nói “Tôi hỏi rằng liệu cô có một vị vua không?”

“Ồ! Uhh…Không, đi câu cá đi, Miho.”

Miho nhanh chóng liếc nhìn đồng hồ và há hốc miệng “Ồ! Ca trực của tôi đã xong rồi, Anzu! Cô có thể đi bây giờ đấy.” Cô nói.

“Đó là?” Cô gái tóc nâu nhìn vào chiếc đồng hồ lần nữa. “Tôi đoán lúc đó. À, gặp cô nhé, Miho.” Cô nói, bước đến phía sau nhưng Miho gọi cô lại.

“Này, Anzu! Cô có cảm thấy…ổn không?” Cô hỏi.

Anzu nghiêng đầu sang một bên. “Hả? À, tôi có chút mệt mỏi kể từ khi bắt đầu một tuần. Cô gãi phía sau đầu một cách bẽn lẽn. “Nhưng hơn việc đó, không Miho. Việc gì khiến cô hỏi vậy?”

“Ồ, umm…chỉ là vậy. Cô đôi khi có cảm giác như là xa cách và tách biệt.” Cô hầu bàn tóc tím trả lời. “Có vẻ…cô không biết, khá lạ đấy.”

“Tôi đã?”

Có khoảnh khắc im lặng giữa hai người ngoại trừ sự giễu cợt không ngớt của khách hàng và sự tụm lại của dụng cụ thức ăn trên dĩa. Rồi Miho lắc đầu.

“Không, quên đi tôi nói bất cứ gì nhé, Anzu. Tạm biệt.” Nói xong, cô thu gom những lá bài từ trên bàn và bước ra.

Anzu nhìn đăm đắm vào hình dáng lùi đi của bạn mình, có chút bối rối. Trong khoảnh khắc, cô nhún vai và đi vào phía sau để thay đổi trang phục gốc của mình và đến chỗ chiếc xe. Cái dạng bối rối hiện trên gương mặt cô.

‘'Tôi tự hỏi cô ấy có ý gì…?” Cô nghĩ trong đầu.

Anzu đứng ở trước cửa, lục chìa khóa trong túi. Cuối cùng cô đã thấy, cô tra nó vào ổ khóa và mở khóa.

Bước vào, cô đóng cửa phía sau, đặt chìa khóa vào quầy hàng. Hơi thở dài, cô di chuyển bàn tay qua mái tóc.

“Làm gì…làm gì…làm gì…” Ý nghĩa đó tiếp tục chạy trong tâm trí cô trong hai phút trước khi cô quyết định làm món tráng miệng cho mình. Không có nhiều việc phải làm khi mà cô chỉ vừa chuyển đến vài tuần trước. Có mấy thứ vẫn còn đóng trong hộp.

Trước khi cô đi đến nhà bếp thì điện thoại bắt đầu reo. Nghiêng đầu qua một bên một cách tò mò, cô bước về phía điện thoại và nhấc nó lên.

“Chào?”

"Anzu? Cô vẫn còn ở đó hả? Cám ơn thánh thần!” Giọng phụ nữ quen thuộc ở phía đầu dây bên kia.

Cô gái tóc nâu nhíu mày tập trung khi cô cố hiểu nơi mà cô đã nghe giọng nói trước kia.

“Um…Chào? Ai đ- Đợi đã, Mai hả?” Cô hỏi, mắt cô mở to vì sốc kể từ khi cô chưa nghe tin từ người bạn tốt nhất đã lâu rồi.

“Ồ, Anzu ! Cảm ơn thánh thần là cô đều ổn ! Có gì xảy ra cho cô không ? Cô vẫn ổn chứ ? Cô có liên lạc với- ?”

"Whoa, whoa, Mai! Cô đi nhanh quá với những câu hỏi ở đó đấy!” Anzu nói, cố tiếp nhận mọi thứ mà cô gái tóc vàng lớn tuổi hơn nói trong vài giây trước. Nhưng bên trong, cô vui vẻ rằng cô có thể nghe từ người bạn tốt nhất của cô lần nữa. Dù gì thì có chuyện gì? Có chuyện gì đó dường như sai trái…”

“Đó là vấn đề.” Mai đáp lời, giọng cô giữ vẻ sợ hãi vì lí do gì đó. “Nhưng cô phải biết…Tôi nghĩ anh ta tìm thấy rồi.”

“Anh ta hả?” Người phụ nữ lập lại một cách chế nhạo. “Mai, cái gì-“ Đột nhiên cô cảm thấy hơi thở hình thành bên trong ngực khi cô nhận ra ý cô ấy nói.

“Vâng...theo cách nào đó thì anh ta đã tìm thấy. Anh ta đã tìm kiếm quá lâu rồi, Anzu. Anh ấy đã kết nối đến-“

“Cái gì, vậy là cô nói tuột ra cho anh ta!” Anzu ngắt lời, giọng cô chứa sự phẩn nộ và nổi sợ hãi trong đó, đôi mắt màu xanh của cô tỏ ra sợ hãi. “Mai, cách nào cô có thể-”

“Tôi không phải là người nói, bạn yêu!” Mai chống trả. “Anh ta hành động một cách lạ lùng khi anh ta trở lại từ cuộc đi chơi do đó Jonouchi và tôi bắt đầu chất vấn về việc xảy ra cho anh ta và chúng tôi có sự nghi ngờ về cô, Anzu! Tôi sẽ không nói lại với cô! Và ngay bây giờ, tôi nghĩ anh ấy đến vì cô như chúng tôi nói!”

Anzu không thể tin việc này. Sau tất cả thời gian mà cô nghĩ rằng cuối cùng cô đã tìm thấy tự do thì cô đang tìm ra để đặt trở lại vào lồng. Cuối cùng cô muốn rời bỏ anh, tiếp tục cuộc sống của cô mà không còn đau đớn và thống khổ mà cô cảm thấy trước kia nữa.

Nhưng có phần nào đó của cô đang đau khổ, đau khổ để trở về với anh lần nữa. Mỗi bước thêm vào nỗi đau, nỗi nhức nhối. Nhưng cô luôn chặn phía đó bằng cách hàn đắp chính cô kiên quyết không trở lại cái lồng đó lần nữa. Nhưng phía sau tâm trí của cô, luôn có giọng nói mà cô không bao giờ có thể thoát khỏi anh. Không bao giờ.

Giọng nói của Mai từ điện thoại trong tay cô kết thúc ý nghĩ của cô. “Chào?Anzu? Cô còn ở đó chứ?”

Cô ra khỏi sự trì hoãn sau đó. Cô nói. “Huh? Ồ…vâng. Nhân tiện biết cách mà anh ta có thể tìm ra tôi chứ?”

Cô hình dung người phụ nữ tóc vàng nhún vai với câu hỏi. “Tôi không có ý kiến, bạn yêu. Cô có thể là đã bị phát hiện. Ai đó biết về anh ta tìm thấy cô…Tôi không biết. Tất cả thứ tôi biết là anh ta có thể đến bất cứ nơi nào mà cô đang ở ngay bây giờ. Cô phải rời đi!”

"..."

Anzu nhìn đăm đắm vào trần nhà với biểu biện buồn bã, sẳn sàng khóc khi đó và ở đó nhưng cô nhắm mắt ngăn cô khỏi làm vậy. Gương mặt cô trở nên trầm vào lúc đó. Mai gợi ý rằng cô chạy đi. Lần nữa.

"... Không, Mai…” Cô nói trong giọng dứt khoát. Cô mường tượng rằng nếu cô ở ngay trước người bạn tốt nhất của mình bây giờ thì cô có thể thấy Mai nhìn cô với cái nhìn ‘Cô khùng hả?’

“Cái gì?” đến từ lời đáp ngạc nhiên của Mai, chỉ là như cô nghĩ “Anzu, cô trở điên điên hả? Anh ta đã tìm kiếm cô lâu rồi! Ai biết anh ta có thể làm cái quái gì khi anh ta tìm thấy cô. Anh ấy có thể hại cô đấy!”

“Tôi không quan tâm, Mai!” Trong đầu cô biết dù có giận dỗi hoặc buồn bã mà anh dành cho cô thì anh không bao giờ để bất sự tổn hại nào đến từ anh hoặc bất cứ ai khác. Anh thà chết chứ không để ai hại cô, không cho đến khi anh ngừng thở.

"Anzu, đừng ngoan cố! Anh ta có lí do mà cô rời đi, đúng không! Sự ám ảnh của anh ta với cô chưa phai nhạt. Không phải một lần. Quan tâm đến sự an toàn của cô! Cô phải rời đi, BÂY GIỜ!”

“Tôi sẽ không chạy trốn lần nữa!” Anzu la lớn vào người tiếp nhận, nghe tiếng thở hổn hển ở đầu dây kia. “Tôi biết anh ấy sẽ không tìm thấy tôi! Anh ấy vẫn chưa tìm thấy tôi! Anh ấy sẽ không bao giờ, không bao giờ thấy tôi.”

Mai phát ra tiếng rống ở đầu bên kia. “Nhìn đi, Anzu, suốt thời gian, Jonouchi và tôi phải giữ anh ta ở xa khỏi cô, đánh lạc hướng anh ta ra khỏi nơi của cô và cô đang để anh ta bắt cô lần nữa!”

“Tôi không bảo vậy!” Anzu chống lại.

“Thế thì rời đi, Anzu! Rời đi nơi khác! Tôi không thể chịu đựng việc nhìn thấy cô đau khổ! Tin tôi đi, anh ta sẽ bắt cô và khi anh ta-”

Anzu không thể nghe gì hơn do đó thứ duy nhất mà cô có thể làm là ném chiếc điện thoại trở lại. Thở sâu trong một thoáng như thể cô đã chạy cả dặm không ngừng nghỉ vậy. Cô chậm chạp đặt bàn tay lên gương mặt để ngăn những giọt nước mắt bắt đầu hình thành trên đôi mắt cô ở nơi bây giờ.

Thở vài hơi thở sâu lần nữa, cô để bàn tay ngã vào phía cạnh. Cô quay lại bước ra nhưng dừng lại khi cô thấy một tin nhắn trên cái máy trả lời. Ngập ngừng trong một thoáng, cô nhấn vào nút nghe tin nhắn. Nó làm cô sốc khi nghe giọng mà cô không bao giờ nghĩ rằng cô đã nghe lần nữa do đó cô cảm thấy như cô sẽ gục ngã từ việc bị sốc.

"Anzu? Đây là anh. Nhấc chiếc điện thoại khốn kiếp đó hoặc là em vẫn còn đang ngủ? Này, dù gì thì em luôn ngủ trễ mà. Dù gì, đó là anh, Atem.”

Anzu nhìn đăm đăm một cách trống rỗng vào trần nhà trong phòng mình, đèn đang bật lên. Cô vẫn không thể tin rằng anh đã tìm thấy cô. Cuối cùng Atem tìm thấy cô rồi. Bây giờ, trong mọi lúc và nơi. Nó chỉ là nên như vậy bây giờ. Ý nghĩ của cô lẩn vẩn về thời gian mà cô lần đầu gặp anh…

‘Cô biết anh ta sớm muộn gì cũng tìm thấy cô mà...’ Một giọng nói trong đầu cô phát ra.

Tất cả bắt đầu phải cám ơn Mai va Jonouchi. Mai, 23 tuổi và Anzu 17 tuổi khi đó, gợi ý rằng cô gái tóc nâu cuối cùng đã có bạn trai. Tất nhiên, Anzu nghĩ rằng thật ngốc và rằng cô không có thời gian cho mối quan hệ với ai vì cô bận rộn. Nhưng Mai có tính thuyết phục, đưa cô vào việc đó, bảo Anzu về người đàn ông, bảo rằng anh có thể hợp với cô. Jonouchi đưa anh đến. Tất nhiên, họ gặp nhau ở quán café.

‘Nhưng không, cô luôn nghĩ anh ta sẽ không bao giờ tìm thấy cô, bắt cô, khiến cô trở thành của anh ta lần nữa…’ Giọng nói tiếp tục.

Ý nghĩ đầu tiên qua tâm trí cô khi cô lần đầu gặp anh là anh đẹp trai lạ thường, tuyệt đẹp! Với mái tóc cắt kì lạ và ba màu tóc đỏ, đen và tóc mái màu vàng. Anh nhìn đăm đắm vào cô với nụ cười tự mãn có sức quyến rũ và đôi mắt sâu bí ẩn màu đỏ sẫm. Lúc đó, anh 19 tuổi.

‘Anh ta hùng mạnh, thông minh và trìu mến…Bất cứ thứ gì mà cô nghĩ về người đàn ông cô mong ước. Cô có thật sự nghĩ rằng mình sẽ bỏ anh ta không? Và anh ta với cô?’ Giọng hỏi phiền phức vang lên.

Họ tách rời nhau vài ngày sau đó (tất nhiên với sự giúp đỡ từ Mai và Jonouchi). Họ bắt đầu hẹn nhau tình cờ như tất cả cặp đôi, vâng đối với cô, anh dường như lãng mạn hơn những chàng trai cô nhìn thấy trên TV hoặc đã từng gặp hoặc tỏ bày với cô. Ánh nhìn của anh, cách nghĩ của anh, thái độ của anh. Mọi thứ về anh lôi kéo cô vào anh. Và anh cũng vậy.

‘Anh không phải là loại đàn ông để báu vật của mình, vật sở hữu của mình tuột khỏi anh dễ dàng. Anh không dừng lại cho đến khi anh có được thứ mà anh muốn.’

Trở lại vào trước kia, anh được biết đến như là Vua trò chơi. Như cái biệt danh, anh là chủ của các trò chơi, đặc biệt trò đấu bài quái vật và đang làm việc tại tập đoàn Kaiba để cung ứng cho bản thân và cửa hàng trò chơi của em trai gọi là Cửa hàng Trò chơi Kame. Em trai của anh tên là Yugi và trông y như Atem nhưng so với Atem thì đôi mắt anh tím và ngây thơ hơn so với đôi mắt hẹp và ánh nhìn nghiêm nghị màu đỏ sẫm. Bây giờ, Yugi đang ở Ai Cập, học về Ai Cập cổ đại và lịch sử Ai Cập.

'Anh ta biết cô và cô biết anh ta. Anh ta biết cách làm cho cô yếu đuối trên đầu gối, bất tỉnh và tất cả thứ đó. Không người đàn ông nào khác có thể khiến cô cảm thấy thứ mà cô cảm thấy khi cô ở quanh anh ta. Anh ta thậm chí tự mình nói như thế nữa. Cô sẽ không bao giờ quên những sự chạm vào và những sự vuốt ve của anh ta... ’


Nhưng đó là sự bắt đầu của bốn năm hẹn hò thì anh bắt đầu thay đổi. Anh trở nên bắt buột hơn, giữ sự quan sát gần hơn vào cô và luôn hỏi cô đi đâu khi cô rời đi với Mai hoặc tự đi một mình và luôn đề nghị để anh đi với cô mà không màng đến công việc của anh. Thậm chí Mai để ý và bắt đầu cảm thấy hoài nghi Vua Trò Chơi, bảo cô xem chừng anh. Vâng anh vẫn trìu mến, vẫn yêu thương do đó cô không biết mặt nạ đang bắt đầu tuột ra, hé lộ với cô thứ mà anh thật sự…

‘Anh ta đưa cô vào chiếc lồng của anh ta và cô sẳn sàng đi vào…Không thể trở về bây giờ, có thể không… ?’

Anh tặng quà cho cô. Anh trao cô tình yêu. Anh trao cô quá nhiều thứ nhưng cô đang bắt đầu thấy việc đó. Đã đi qua mức độ trong mối quan hệ thì Atem càng trở nên chiếm hữu hơn theo quan điểm nếu có bất cứ ai lại quá gần cô, thậm chí là bạn thân thì anh cũng nhìn họ không khác hơn là mối đe dọa cho mối quan hệ của họ. Cô cố trò chuyện với anh về việc đó trong vài dịp để anh đừng lo lắng về việc đó nhưng luôn kết thúc với việc là sau đó họ ở cùng một chiếc giường. Cô không thể kháng cự anh lúc đó. Cô không thể chống lại sự quyến rũ.

‘Đừng từ chối việc đó. Thân xác của cô đã mong muốn cảm giác của làn da anh ta lên da cô, hơi thở của anh ta phả vào cô lâu rồi, kể từ khi cô rời đi.’ Giọng nói trong đầu vỗ về cô nhưng Anzu bắt đầu thoát ra khỏi cái lồng của anh, sự ràng buột để giữ cô dưới sự điều khiển của anh. Nhờ ơn Mai và Jonouchi mà cuối cùng cô thoát ra. Cô chạy ra khỏi thành phố Domino, khỏi Atem và đến con phố rộn ràng của Tokyo, cố hết sức trốn khỏi anh. Vâng, cô biết rằng cô không thể nắm chặt sự tự do này quá lâu. Cô chỉ mong ước là để như vậy.

‘Ngay bây giờ, cô vẫn yếu đuối với anh ta. Định nghĩa tự do của cô là bước quanh cái lồng khổng lồ của anh ta với sợi dây quanh cổ cô. Tốt nhất là đến và đối mặt sự thật đi, Anzu…’

Và trong những con phố này, cô đã tìm thấy ‘tự do’ mà cô một lần có.

‘…Cô yêu anh ta và cô sẽ luôn luôn…’

“IM ĐI!” Anzu la lớn với giọng nói trong đầu mình. Sau một hồi, cô kết luận rằng giọng nói đó cuối cùng đã biến đi bây giờ nhưng cô khó mà ngủ khi đó.


Đôi môi nóng, ẩm ướt trượt xuống từ miệng đến cổ cô, rút lưỡi ra nếm vào da cô. Mắt cô nhắm lại trong sự khoái cảm như chính đôi môi anh bắt đầu nút vào cổ họng cô trong khi một trong hai bàn tay mạnh mẽ của anh xoa bóp vú cô, đem đến sự rùng mình khoái cảm điện giật chạy qua xương sống cô.

Tiếng rên rỉ nho nhỏ phát ra từ đôi môi màu anh đào khi anh nhẹ nhàng cắn xuống vào cổ cô trước khi rúc vào tai cô, để vấu tai của cô giữa răng anh và nhẹ nhàng gặm nó.

Đùi anh giữ cho đôi chân cô tách rời khi anh tiếp tục gây khoái cảm cho cô. Mồ hôi bắt đầu ướt đẩm vào tấm khăn vải bông. Nhanh chóng, cô cảm thấy có gì đó cứng đâm sâu vào cô trong cái di chuyển nhanh chóng làm cô thở hổn hển lớn tiếng.

“…Atem…”


"AAAAAHHH!" Cô co giật lên trong giường. Hơi thở của cô bắt đầu hổn hển. Cô nhanh chóng kiểm tra phòng mình. Ngay lập tức cô phát ra tiếng thở dài thư giản khi không thấy ai bên cạnh cô.

Mồ hôi lạnh chạy xuống trán cô. Cô trượt bàn tay qua tóc mình. Anzu nói “Ugh…Thật là giấc mơ…Tôi không thể tin rằng tôi thật sự mơ về anh ta lần nữa…Thánh thần ơi…”

Nhìn đồng hồ, cô thấy chỉ có 8:30. Cô phát ra tiếng thở dài khác. Đó là thứ tốt trong một tuần. Cuồi cùng cô có thể thư giản…ít nhất là trong phút chốc ngắn ngủi…

‘Như cô đã nói, Anzu, anh ta sẽ không tìm thấy cô. Cô không bao giờ gặp anh ta lần nữa…’ Cô tự cam đoan với mình lần nữa trước khi bước ra giường và đi tắm.

Sau vài phút sau đó, cô bước ra khỏi phòng để làm bữa ăn sáng nho nhỏ cho chính mình. Ăn sandwich, cô mở radio ra, vặn đài mà cô thích. Cô nghe một trong bài hát mà cô thích khi cô bắt đầu dọn vài thứ mà cô vẫn chưa dọn.

Bài hát kết thúc và Anzu tắt radio, một nụ cười nhỏ trên mặt cô. Bài hát…thật hay nhưng làm cô nhớ về tình thế hiện giờ, những giọt nước mắt như thủy tinh chạy xuống đôi mắt cô.

Chỉ trong một thoáng trước khi cô trở lại cái lồng của anh lần nữa…

Đó là vào giữa trưa khi Anzu đang bước trở về căn hộ sau khi có cuộc nói chuyện với Miho kể từ khi cả hai người họ không cần phải tiếp tục làm việc vào thứ bảy. Thở dài, cô bước lên tầng nhà thấy bà cụ ở sàn nhà phía dưới căn hộ cô.



“Eh? Thưa bà?” Anzu tò mò gọi, nghiêng đầu qua một bên. “Bà đang làm gì ở trên một trong sàn nhà phía trên vậy? Đợi đã…Cháu chắc là đã thuê rồi. Cháu xin lỗi nhưng bà có thể để đến tuần khác lần nữa không? Cháu sẽ có thể-”



Người phụ nữ già lắc đầu, ngăn cô gái tóc nâu. “Không, không, cháu yêu. Bà không đến hỏi cháu về việc thuê bây giờ. Thật ra thì cháu không cần.” Bà nói.

“Cái gì...?”

“Cháu đã dời đi, Anzu. Cháu không cần ở đây và trả tiền thuê nữa.”

"Cái gì!” Anzu hỏi, cơn sốc hiện ra trên cả mặt cô, mắt cô phình gần như ra khỏi hốc mắt. “Cháu-cháu không…việc gì làm bà…? Ugh, cháu không dời đi!”

“À, ai đó cho bà mẫu đơn và bà nghe tất cả sự lộn xộn quanh căn hộ khu liên hợp. Bà nghĩ rằng những vấn đề việc dời đi của cháu từ khi bà nhận lấy mẫu giấy và đi kiểm tra nó.” Bà chủ hộ điềm tĩnh giải thích, nhún vai.

“Ai đó? Ai đó là ai? Bà biết họ trông ra sao không?” Anzu chất vấn.

“Không, đơn được gởi qua email cho bà. Và đơn đó không có địa chỉ hoặc sự ám chỉ nào về người gởi.” Thở dài, cô lắc đầu trong khoảnh khắc. “Bà vừa thấy căn hộ của cháu và Anzu...!”

Bà gọi cô gái tóc nâu đang chạy lên lầu và vào căn hộ. Không mở khóa chìa khóa ở cánh cửa, cô mở toang ra vào căn hộ không thấy gì ở đó. Chậm chạp bước vào căn hộ trống trãi với đôi mắt mở to, cô không thấy đồ đạc của mình. Tất cả đều dọn sạch.

“C Cái gì…đang diễn ra…?” Cô tự hỏi, đặt tay lên ngực.

Nhưng cô không biết sự hiện diện ở phía sau trước khi mảnh vải ướt có mùi chloroform đặt vào miệng và mũi, hạ gục cô.

Cơ thể cô cảm giác như chì vào khoảnh khắc khi cô bị bóng tối bao quanh. Cô không biết chuyện gì xảy ra cho mình vào vài phút trước chỉ là ngủ thôi. Nhặt lại chính mình lần nữa, cô thấy chính bản thân hé một mắt mở và rồi mắt khác.

“Sắp đến giờ em tỉnh dậy rồi. Anh tự hỏi là anh đã đặt chloroform quá nhiều không nữa.” Giọng nói quen thuộc ở phía trước cô làm bừng tỉnh giác quan của cô trở lại.

“Không-thể nào…” Cô nghĩ, lê đôi mắt đến nơi mà cô nghe giọng nói. Đôi mắt mở to khi chúng định vị hình dáng đang ngồi bình thản trên ghế da màu đen đối diện cô.

"... A... Atem?" Cô thì thầm, không chắc chắn nếu cô nhìn thấy đúng thứ.

Nụ cười tự mãn trên gương mặt anh hơi giật lên khi cô gọi anh. Anh nói “Vì sao vâng, thiên thần nhỏ của anh, cuối cùng anh đã tìm thấy em sau thời gian quá lâu rồi.”

Cô nép mình như thể những từ ngữ của anh làm đau cô trong cách thức nào đó. Cô chỉ là không thể thấy bằng cách nào mà cô có thể có sự hiện hữu của anh, lần nữa, và bằng cách nào mà cô ở vị trí này. Đợi chút…

Cô nhìn xung quanh thấy mình đang ở trong xe limo và rồi cô nhìn xuống thấy những dây xích trên khuỷ tay và mắt cá chân, giữ cô ở một chỗ. Không phải những sợi dây làm cô ngạc nhiên mà là cô không thể có cảm giác hoặc nhúc nhích cơ thể mình.

“Cái quái gì…?” Cô gái tóc nâu nhìn trừng trừng vào Atem đang ngồi bình thản đối diện cô qua vai anh trong kiểu cách ngạo nghễ.

Anh nhìn trừng trừng lại, qua đôi mắt đỏ sẫm tỏa sáng trong sự thích thú. “Đừng lo, sự tác động của chất thuốc sẽ phai đi sau một hồi. Em chỉ bị tê liệt ngoại trừ khuôn mặt xinh xắn của em thôi.”

Cô giận dữ gầm lên vào anh, anh vẫn đùa vui và trêu chọc cô. Tất cả việc đáp lại là nháy lông mày lên vào cô như thể thách cô dám làm gì đó với anh vậy.

“Khốn kiếp…” Cô gầm lên. Anh đưa tôi đến nơi quái quỉ gì vậy?”

“Đó có phải là sự cám ơn cho việc anh đem tự do cho em từ cuộc sống nhàm chán ở chỗ buồn tẻ và đưa cho em chúng ta sẽ nói rằng, một chỗ thoải mái hơn chứ? Anh đã mong chờ hơn là một lời xúc phạm đấy…”

“Im mấy lời nhảm nhí đó đi, Atem và nói cho tôi biết anh đang đưa tôi đến chỗ quái quỉ nào!” Anzu thét vào anh, muốn làm đau anh một cách dữ dội.

Anh phát ra nụ cười lớn, hành động đó khiến cô gái tóc nâu nâng sự thù hằn về phía anh thậm chí nâng cao hơn nữa. Anh ngừng lại sau một lát và rồi trở lại với cái nhìn rắn rỗi trên gương mặt anh khiến Anzu ngạc nhiên khi thấy.

“Em muốn anh cắt bỏ sự theo đuổi sao, Anzu?” Anh hỏi, giọng anh trầm và sâu, kết hợp với sự giận dữ không nói ra trong đó. “Thế thì tốt thôi. Anh đã tìm kiếm em trong những tuần lễ bây giờ và bất cứ khi nào anh tìm thấy thông tin có thể đưa anh đến với em thì anh luôn kết thúc bằng cái kết đóng lại. Hwh, Mai và Jonouchi đã làm tốt việc đưa anh ra khỏi em…”

Cô nhướng đầu lên về sự đề cập đến bạn bè tốt nhất của mình. “Anh…anh không làm gì họ, phải không?” Cô hỏi, hi vọng rằng tính khí Atem không phải là cùng cực.

Thứ gì đó lóe lên trong đôi mắt Atem khi cô đề cập đến bạn bè cô, nụ cười lạnh lùng tàn bạo trên môi anh làm Anzu thật sự sợ hãi về thứ mà anh có thể thực sự đã làm.

“…Không, Anzu. Anh không làm hại họ.” Anh chậm chạp đáp lời. Việc đó lấy đi mọi thứ của Anzu không phát ra tiếng thở dài thư giản nhưng có một sự ngập ngừng ngắn ngủi khi anh anh nói thêm vào “ít nhất dù gì thì vẫn chưa…”

"..."

Atem mở miệng nói thứ gì đó trước khi họ cảm thấy chiếc limo dừng lại. Cười nhe răng, Atem đợi tài xế mở cửa. Ngay khi tài xế làm xong, Atem đi ra và bắt đầu kéo tay Anzu, làm cô ngạc nhiên kêu lên.

Anh gật đầu với tài xế trước khi quay vào ngôi nhà có trang bị đồ đạc đầy đủ trước mặt mình. Đá cánh cửa mở ra, anh bước vào với ánh nhìn trừng trừng của cô gái tóc nâu trong tay anh và đi vào phòng ngủ chính, đặt cô xuống vào chiếc giường có kích thước dành cho vị vua, thọc vào chiếc túi và lấy ra một cái chìa khóa bằng bạc.

Khi anh bắt đầu mở khóa dây xích cho cô, Anzu bắt đầu có lại cảm giác của cơ thể lần nữa. Cô đợi cho đến khi anh đã làm xong việc mở khóa dây xích ở mắt cá chân trước khi đưa cái nắm đấm bất ngờ vào mặt anh.

Anh rên rỉ khi anh ngã mạnh lưng vào sàn nhà. Kháng cự sự thôi thúc đem đến cú đá, cô nhân cơ hội chạy ra cánh cửa vẫn còn mở. Nhưng Atem nhanh chóng hồi phục và vòng cánh tay mình quanh cô để ngăn cô tới cánh cửa và rồi anh đá cánh cửa đóng lại.

Sau khi anh đóng cửa, cô bắt đầu đập vào mọi nơi trong cái ôm của anh. Sự tức giận của anh phát triển vô cùng cao khi cô đá và đấm anh ở bất cứ chỗ nào mà có thể khiến anh buông cô ra hoặc nới lỏng cái ôm của anh. Nhưng anh dẻo dai và giữ chặt sự kìm kịp vào cơ thể mềm mại của cô.

"Anzu, dừng lại!” Anh rống vào tai cô, khiến cô hơi co rúm lại. “Dừng lại hoặc có gì khác!”

“Hoặc có gì!” Cô rống lại, quay đầu lại đối diện anh. Đột nhiên, anh hạ đầu thấp để đè mạnh nụ hôn dữ dội lên môi cô, mắt cô mở to vì bị sốc bởi hành động của anh.

‘Không! Tôi sẽ không ngã vào thành con mồi đến cái bẫy của anh ta! Tôi phải trốn thoát!’ Cô nghĩ trong đầu mình nhưng ý chí của cô đang trở nên yếu dần khi một bàn tay kéo đường viền của chiếc váy cô, kéo nó ra khỏi cái đai eo của chiếc quần và chậm chạp trượt bàn tay lên làn da trắng mịn của cô.

Không biết làm gì khác, cô giật mạnh đôi môi ra khỏi anh và la lớn hết cỡ. “DỪNG LẠI!” Sự la lớn đột ngột tác động đến sự khao khát, anh quăng cô trở lại vào giường nhưng trước khi cô có thể chổm dậy thì anh đã ném mình lên phía trên cô, dùng cân nặng cơ thể anh và nắm cổ tay của cô lên phía trên đầu cô để cố dừng sự cựa cậy của cô.

Nhìn trừng trừng xuống cô, anh nói qua cái nghiến răng (cố gắng dữ dội để không la vào mặt cô), “Anzu, tự mình bình tĩnh cho 1 lần đi!” Anh nói.

“Bình tĩnh! Anh mong tôi bình tĩnh khi anh đột nhiên xuất hiện ở nơi nào đó sau khi tôi tìm thấy rằng cái căn hộ đã bị ‘di dời’. Anh bỏ thuốc mê và còng xích và anh đưa tôi đến chỗ không biết được trong đất nước này và bảo tôi-"

“Nói cho anh biết vì sao em rời đi!” Atem ngắt lời ngăn lời nói của cô. Cô nhanh chóng im lặng vì giọng nói của anh.

“Cái gì…?”

‘Đừng chơi trò ngớ ngẩn với anh. Anzu! Nói cho anh biết vì sao em đột nhiên rời khỏi anh vào những tuần trước khi đi!” Anh nói.

Anzu chỉ nhìn chằm chằm vào anh trong một lát. Mặt anh nhăn nhó vì sự phẫn nộ (nếu cô có thể nhìn thấy rõ) là nổi đau. Cô bắt đầu nghĩ về việc anh đau khổ thế nào sau khi cô rời đi, tức giận thế nào rồi khi anh không thể tìm thấy bất cứ vết tích nào của cô xung quanh.

"Atem..." cô lầm bầm, nỗi giận dữ biến mất gần như nhanh chóng. “Tôi…rời khỏi anh vì…Oh, Atem khốn kiếp, tôi phát bệnh vì việc đó!”

Khuôn mặt anh ngay lập tức thay đổi biểu hiện sau đó. “Cái gì? Em phát bệnh vì điều gì?” Anh hỏi.

Nước mắt tuôn trong đôi mắt cô khi cô nhớ rõ ràng về nổi đau mà cô cảm thấy khi cô cuối cùng rời bỏ anh. Anh bị sốc vì việc đó.

“Anh, Atem! Tôi phát bệnh vì cách thức mà anh luôn giữ cái tầm nhìn vào tôi bất cứ khi nào tôi ra đi. Tôi phát mệt vì đã bị giữ lại khỏi bạn bè và luôn luôn ở với anh thậm chí là khi tôi cần khoảng không gian nữa. Tôi phát bệnh vì phải sống trong chiếc lồng của anh mà tôi không cần!” Cô la lớn lời cuối cùng trong sự thống khổ. Nước mắt chảy xuống má cô. Như hồi trước, cô đã khóc quá nhiều nước mắt vào ngày đó.

"... Anzu..."

"Và rồi có một sự thật là em muốn ở bên anh khi em rời khỏi anh! Nhưng không, em biết rằng anh sẽ làm gì khi anh bắt em lần nữa chứ và em không muốn vậy. Em không muốn vì em mà anh gây hại cho bạn bè em!” Cô dừng một lát để bắt lấy hơi thở trước khi nói “Và, vâng, em vẫn còn yêu anh…Em vẫn còn yêu anh, Atem và việc đó gây đau khổ suốt cả những ngày em không có anh…”

Có sự im lặng sau lời thú nhận của cô. Anzu quay mặt đi, tránh ánh nhìn chằm chằm của anh, tự ngăn mình khỏi việc bị kéo xuống. Những giọt nước mắt vẫn còn đang chảy qua…

“Vậy…đó là lí do vì sao em rời khỏi anh sao?” Anh hỏi, giọng anh chỉ vừa to hơn tiếng thì thầm.

“…Em nên bảo với anh lúc đó, thay vì bây giờ…”

“…Em không thể làm gì với việc đó…”

“…Dù em thích hay không, Anzu, thì em là của anh và sẽ mãi mãi như vậy. Anh yêu em và không có gì sẽ thay đổi được việc đó. Anh không thể chịu đựng…Không, anh sẽ không chịu đựng để bất cứ gã đàn ông nào chạm vào em. Anh thậm chí là không thể tưởng tượng việc đó hoặc là anh sẽ không để nó trở thành sự thật.”

Một bàn tay mạnh mẽ của anh buông khỏi cổ tay cô ra, vuốt ve má cô nhẹ nhàng. Môi anh lần lần đến môi cô.

“Anh đã không bảo với em sao, Anzu? Em không bao giờ có thể thoát khỏi anh. Không bao giờ.” Anh lầm bầm, hơi thở anh phả qua khuôn mặt cô, có mùi hơi giống mùi dịu dịu của cây quế. Lông mi của cô dập dờn đóng lại khi anh nhấn đôi môi mình lên môi cô, hôn cô ngọt ngào. Anh đúng khi mà cô không muốn thừa nhận là cô không bao giờ thoát khỏi sự nắm giữ của anh. Thiên thần bị lôi cuốn bằng cách ngã vào cái lưới của họ, chiếc lồng của họ.

Bàn tay cô trượt vào đường quai hàm của anh trước khi vùi nó vào tóc anh. Cắn nhẹ nhàng vào môi dưới của cô, anh luồn lưỡi mình vào cái miệng ngọt ngào của cô, nếm vị của cô, chơi đùa với cô. Cô rên rỉ trong miệng anh, lừa dối việc cô thưởng thức nó nhiều như thế nào trong khi anh vội vàng cởi quần dài và quần ngắn ống rộng (quần dùng cho nam mặc ở nhà đấy ^^), ném nó vào nơi nào đó trên sàn nhà.

Bàn tay kia của anh mở khóa kéo quần mà cô đang mặc, sự ham muốn hoàn toàn điều khiển anh. Nhu cầu vào bên trong cơ thể cô một lần nữa đẩy anh hướng tới.

Anzu hơi quay đầu đi, sự thẹn thùng gây biến màu trên má cô khi cái lưỡi ấm và ẩm ướt, có tính nhục dục kéo lê xuống cổ cô và xương cổ, cắn vào chỗ thịt mềm phía dưới khi anh di chuyển bàn tay kia từ cổ tay cô để giải phóng cô khỏi quần áo.

Sau khi chiếc quần bị ném lộn xộn vào sàn nhà, anh trượt xuống quần lót màu bạc của cô trong khi đặt miệng cô trong miệng anh. Cuối cùng dục bỏ mảnh vải (vải gì thì biết rồi nhé) để hòa cùng với cái quần của cộ. Một bàn tay của anh trượt phía sau áo sơ mi của cô, ôm cô sát hơn trong khi anh dí mũi vào cạnh cổ họng cô trước khi đút nhanh vào bên trong cô, khiến cô đột nhiên há hốc miệng để thoát ra khỏi cái môi hôn đến thâm tím của cô. Hai bàn tay cô quấn quanh anh khi anh đâm sâu vào cô hết lần này đến lần khác, đi từ tốc độ cứng nhắc và chậm đến sự thay đổi tốc độ nhanh. Cảm giác thuần túy điều khiển hành động của họ.

"... A... Atem..." cô lặng lẽ thì thầm vào tai anh, đưa anh đến bờ vực. Cô đã ở đó, tư thế yên tĩnh, sự phởn phơ của cô đưa cô vào cảm giác mà cô đã muốn cảm thấy lần nữa lâu rồi. Cô đã được toại nguyện về việc đó.

Phát ra tên cô khi anh cuối cũng đã đạt cực khoái. Anh gục ở phía trên cô, thở nặng nề, nụ cười tự mãn toại nguyện trên nét mặt đẹp trai của anh. Mồ hôi chảy xuống trán và cơ thể mảnh mai của anh và cô cũng vậy.

“Đã qua một lát rồi…Thích thú chứ…?” Anh hỏi đùa.

Cô nhẹ nhàng cười khúc khích, hôn vội vào môi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhìn đăm đăm vào mắt màu đỏ sẫm của anh. “Nói cho anh biết…Em nghĩ gì?”

"Thế thì em sẽ lấy thứ đó như là từ “vâng”…”

Atem cười lớn, hôn vào trán cô.

“Dù, em nghĩ là anh đã mất sự chạm vào, Atem...” Cô nói một cách đùa cợt.

Để khuôn mặt như thể cô thật sự xúc phạm anh, anh kháng cự “Cái gì, anh không mất đi sự chạm vào của mình! Chỉ trong một thoáng thôi mà! Và em đã không ở đó cạnh anh vào những buổi tối vừa qua.”

"Em đã vậy nếu anh không quá theo sát.”

“Ahahah…Nhưng trả lời câu này đi: “Đó là lỗi của ai?”

“Không phải lỗi của em.” Cô đáp lại đơn giản.

“Chắc chắn, cứ tự bảo với em vậy đi nhé.”

Có sự im lặng giữa hai người. Họ chỉ vừa hài lòng với sự hiện diện của nhau lần nữa. Họ cảm thấy không có từ nào cần để nói vào khoảnh khắc này. Nhưng vẫn…

"Atem?" Anzu nhẹ nhàng gọi khi Atem lăn về phía bên cạnh, nhìn cô chăm chú.

“Ừ? Cái gì?”

“…Em sẽ không bỏ trốn…nữa…”

Atem chỉ nhìn cô đăm đắm trong một thoáng trước khi nụ cười tự mãn đặc trưng cong lên môi anh “Tất nhiên là không. Anh sẽ không để em như vậy. Cho dù em có van xin anh thì anh cũng không bao giờ để em đi đâu. Em thuộc về anh và không có gì sẽ thay đổi được điều đó dù cho ở thiên đàng hay địa ngục.”

"Được rồi…”

Tận bên trong, cô mỉm cười. Cô vui vì gặp anh, rơi vào tình yêu với anh. Ít nhất thì sự kiên nhẫn của anh có vẻ đã tăng. Như con người đã nói, cô đoán là sự vắng mặt làm cho lòng thêm trìu mến. Lòng cô đã là của anh khi lần đầu tiên cô dán mắt vào anh và anh đối với cô. Và anh sẽ tạo sự đảm bảo rằng bây giờ cô hạnh phúc, anh bảo đảm rằng không có gì sẽ đến với cô. Ừ, anh thậm chí là sẽ bất chấp cả thánh thần để làm cho cô hạnh phúc.

"Atem?"

"Gì?"

"... Em yêu anh rất nhiều..."

"Heh. Sự vắng mặt làm cho lòng thêm trìu mến, em yêu ạ. Em nên biết.” Anh phát biểu giống với cùng lời trích dẫn mà cô đã nghĩ. Nụ cười trên mặt cô mở rộng vì việc đó trước khi cô cuộn mình gần hơn vào anh, cố nhận lấy thêm hơi ấm. Anh vòng cánh tay quanh cô, giữ cô gần hơn.

“Này, Atem?”

“…Cái gì?”

Sự ngừng lại. Rồi cô nói.

“Chuyện gì xảy ra với đồ đạc của em vậy?

“Uh…”

Cô lại ở trong chiếc lồng lần nữa rồi. Nhưng lần này…

Sẽ khác.
Về Đầu Trang Go down
 

[Fic dịch Atem x Anzu] [YugiOh]: Crimson cage

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [Fic dịch] Diary of Syaoran the Rabbit
» John Milton Cage - Bản Nhạc 4'33''
» [Manga]Yu-Gi-Oh! Vua trò chơi
» Cosplay Nữ Hoàng Ai Cập

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Manga Fanfiction Club :: Điệp khúc chữ viết :: Fanfiction-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog