Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 12/8/2010, 1:48 pm
Phần 22: KHÔNG 1 LỜI
-Chuyện gì đã xảy ra ở đây? – Hanabi xỏ chân vào guốc, bữa ra giữa đám đông người của Hyuga phủ - cả cha ta và Neji đột ngột biến mất? các người đã dùng Byakugan tìm kiếm chưa?
-Rồi ạ, nhưng xem ra Neji đã vượt qua khỏi vòng ngoài của Konoha. Byakugan của chúng tôi có hạn, không thể nào theo sát được nữa.
-Phái người đi tìm họ mau lên!
-đừng, Hanabi! – Hinata lên tiếng – cha và Neji-san đều đồng loạt biến mất, không nên làm náo loạn. chị và 1 vài người sẽ thử đi tìm trong rừng, nhưng cả 2 người bọn họ đều không phải là trẻ con, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì bất trắc xảy ra đâu.
-em cũng sẽ đi!
-Không được, em là người thừa kế, em phải ở lại trông quản và phòng khi bọn họ trở về, chị và 3 người khác cũng tản ra đi tìm là được. có Byakugan, chắc sẽ nhanh thôi.
Hanabi nuốt nước bọt rồi gật đầu. tất cả ùa đến như 1 cơn lốc, cuốn trôi sự yên ả của cả dinh thự. Hi vọng đó không phải là sự khởi đầu của 1 chuỗi những sự kiện khác. Hi vọng.
Hinata cùng người nhà tiến về phía cổng làng, trong khi mặt trời chếch bóng phả vào gương mặt họ những mảng sáng chói lọi, khiến những chiếc bóng vằn vện mặt đường nghiêng ngả lôi nhau về hướng Tây.
Hinata cố gắng bật lên những cành cây cao nhất, để Byakugan có được cái nhìn toàn diện nhất. cô không bỏ sót 1 khe đá nào, 1 gốc cây nào. Liệu Neji-san hay cha cô có nghỉ chân bên bãi cỏ nào đó? Liệu có ai trong 2 người bị ngăn lại bởi 1 hố sâu nào đó? Liệu bọn họ có đi cùng nhau? Liệu đó chỉ là 1 hành động bộc phát nhất thời hay là 1 kế hoạch sâu xa? Liệu có ai trong họ cho cô biết chuyện gì đã và đang xảy ra?
Mặt trời nhất quyết không níu kéo thời gian, hối hả thả mình về phía chân núi. Cuộc tìm kiếm vẫn hoàn toàn không đem lại kết quả nào. Làm cách nào… làm cách nào mà cả 2 người đó biến mất như chưa từng xuất hiện như thế?
-Hinata-sama. Trời đã về chiều rồi, mọi người cũng đã rất mệt, chúng ta nên trở về và cử 1 nhóm khác đi tìm kiếm.
Hinata không đáp, cô chỉ gật nhẹ đầu.
bất lực.
Cô thực sự không làm gì cả được sao?
-Hinata-sama! – ngay khi Hinata về gần đến cổng, 1 gia nhân bỗng chạy ra – mọi người đã tìm được Neji-san rồi ạ! Cả Hiashi-sama cũng đã trở về!
-Thật sao? 2 người họ sao rồi?
-chuyện này…Hiashi-sama không có chuyện gì, nhưng Neji-san thì bị đả thương và đang hôn mê.
Chỉ nghe đến đó, Hinata vội vã lao đến phòng Neji. Hanabi, 1 vài người nữa, và cả Sakura cũng đang ở đây.
-Ne…Neji-san… chuyện gì thế này?
Hinata thở dốc, thậm chí chẳng buồn để ý sự có mặt của Sakura.
-Hinata – Sakura chậm rãi bước ra phía cửa – cậu ấy bị thương bởi nhiều vết chém và mất nhiều máu nên ngất đi thôi. Không có vết thương nào trầm trọng gây nguy hiểm đến tính mạng cả, mình cũng đã sử dụng thuốc cầm máu, có lẽ chỉ vài canh giờ hoặc chậm nhất là đêm nay cậu ấy sẽ tỉnh lại và hồi phục. ngoài ra còn có 2 vết thương lạ trong lòng bàn tay, nhưng cũng không gây nguy hiểm gì. Giờ có thể giao cậu ấy lại cho mọi người chăm sóc.
-Sak…Sakura – Hinata cúi rạp – xin cảm ơn.
-đừng để ý, vô tình mình đi ngang, thấy gia đình có chuyện nên vào giúp thôi. Trị thương là công việc của mình. Có điều – đôi mắt xanh trong vắt hướng về phía Neji, đang nằm lịm trên giường – có điều không hiểu sao cậu ấy lại có thể hứng chịu nhiều vết thương vật lý như thế. Rất có thể đây là tấn công từ 1 kẻ thù nào đó. Mình sẽ báo cáo lại với Tsunade-sama, mọi người cũng nên lấy thêm thông tin khi cậu ấy tỉnh lại.
Sakura phẩy tay ý ra hiệu mọi người không cần tiễn. cô phải nhanh trở về để báo cáo với Hokage, vả lại cô cũng còn nhiều việc phải làm.
Hinata tiến đến sát giường, thậm chí không dám thở mạnh. Cô còn nén tất cả hơi chakra lại như sợ luồng khí vô hại sẽ làm tổn hại anh trai mình. Kể từ sau lần Neji bị thương nặng phải điều trị đặc biệt dưới quyền giám sát của Shizune-san, đây là lần đầu tiên cô thấy Neji phải hứng chịu nhiều vết thương đến vậy.
Neji nằm trên giường, hơi thở vẫn rất đều đặn. Duy chỉ có đôi mắt nhắm nghiền lại và cả thân người gần như bị băng kín. Ngay cả trên mặt anh cũng có vết thương.
-Neji-san, chuyên gì… chuyện gì thế này? – Hinata không thể nào ngăn nổi nước mắt khi nhìn những mảnh băng trắng thấm những vết máu loang lổ trên khắp người Neji.
-Khi mọi người tìm thấy anh ấy trên con đường gần nhà, anh ấy đã như thế này rồi – Hanabi sụt sịt, 1 tay nắm mép chăn – làm sao Neji lại có thể bị đả thương dễ dàng đến thế kia chứ!
Thân người Neji bỗng run lên nhẹ, hơi thở cũng mạnh lên dần.
-Neji-san đang tỉnh lại kìa! – 1 người kêu lên.
-Neji-san, anh có nghe em không?
-Neji-san, mở mắt ra đi!
Neji như đang rên lên, từ cổ họng anh phát ra những tiếng đùng đục không rõ nghĩa, những ngón tay bắt đầu cử động. lúc đầu chỉ là những rung động nhỏ, dần về sau thì 2 bàn tay anh nắm chặt lại như đang cố túm lấy 1 thứ gì. Mi mắt không ngừng động đậy, báo hiệu 1 viễn cảnh hay giấc mơ nào đó mà chính anh cũng không muốn nhìn thấy.
-Neji-san! – Hanabi gần như thét lên, tay bấu chặt vào chăn. Cô bé quá hoảng hốt và không biết thể hiện nỗi lo sợ ra sao.
Mở mắt.
Neji bật dậy.
Thở dốc.
-Neji-san… - Hinata vội kề xuống sát hơn như cô sợ nếu cô không cảm nhận rõ được, thì hơi thở sẽ rời bỏ Neji – Neji-san… em đây, Hinata.
Neji nhìn cô.
-Neji-san, anh… anh ổn ch---
Và trước cả khi cô kip nói nốt chữ cuối cùng trong câu hỏi của mình,
Cô như bị đông cứng lại,
Khi bàn tay Neji đã choàng qua lưng cô, kéo cô vào sát bên anh hơn bao giờ hết.
Đôi mắt trắng dưới những lọn tóc của Neji…
…vẫn thất thần.
Chỉ có Hinata đang nằm gọn trong bờ vai anh.
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 12/8/2010, 1:49 pm
Phần 23: MỘNG
Neji nhìn lên bàn thờ của Mijung phu nhân, gần như nín thở. Anh đã không thực sự để ý đến nó tối qua khi anh bước vào đây. Chỉ là 1 phán đoán sai lầm, hay đó thực sự là 1 cái kim đang lồ lộ chui ra khỏi bọc?
-Cha…con phải làm gì đây? Cha… con lạc lối thật rồi…
Anh bất động, nhìn lại di ảnh Mijung phu nhân lần nữa.
Anh lại 1 lần nữa run sợ hay sao? Phải chăng vì 1 sự thật đã và đang làm anh sụp đổ, khiến trái tim anh bỗng run lẩy bẩy khi lo sợ sẽ phải biết đến sự thật thứ 2?
Khó khăn đến vậy sao?
Neji cắn chặt môi. Không được! tại sao lại run sợ trong khi hoàn toàn có thể xóa tan nỗi sợ ấy khi khám phá ra sự thật chỉ là hiểu nhầm?
-Chỉ có 1 cách duy nhất để biết… - Neji nói nhỏ, nhưng lời bật rõ qua kẽ răng.
Anh đưa tay lên, ngần ngừ giây lất rồi dứt khoát nhấc tấm ảnh của Hyuga phu nhân ra khỏi bệ thờ. Mịjung phu nhân – vị phu nhân đẹp như mộng của nhà Hyuga.
Đầu óc Neji bỗng chốc trở nên trống rỗng lạ thường. bao lo toan đau khổ, cả chữ “trách nhiệm” vốn được gắn chặt trong thân xác bỗng trở nên nhẹ bỗng như mây. Trong đầu anh, trong mắt anh, chỉ duy nhất có 1 con đường thẳng hướng đến ngôi chùa cổ. anh không nhớ mình đã chạm mặt bao nhiêu người, anh không nhớ mình đã thoát khỏi phủ dưới sự cản trở của bao nhiêu gia nhân, anh không nhớ bao nhiêu con đường anh đã qua, bao nhiêu chiếc lá trên cây rơi rụng qua mỗi bước chân.
Anh chỉ biết: anh phải đến đó!
----
-chữ rất lạ ư? – Shikamaru đang rối bời với mật mã Hiraiya để lại, bỗng ngẩng đầu lên.
-Phải – Choji hơi nhíu mày – vậy Hinoe-san đã viết cho cậu chữ gì?
-Mình không bận tâm đến mấy thứ bói toán vớ vẩn nên đã quăng mảnh giấy đi mất rồi – Nara gãi gãi tai – vậy người phụ nữ đó đưa cho cậu chữ lạ như thế nào?
-đây – Choji xòe tờ giấy ra.
Trên mảnh giấy quăn mép vì bị gập, dòng chữ uốn lượn hằn lên đó những nét mực tối màu.
Cái tối u ám phủ lấy ngay cả những nét sang ít ỏi của mặt giấy.
“Ác mộng trong ngôi làng này”
-----
-Khách cũ quay lại thăm ta ư? Thật là quý hóa.
-Hinoe-san – Neji nửa như chào, nửa như chỉ để lặp lại cái tên.
-Xin nghênh tiếp, Nara-san – Hinoe mỉm cười, người ngả nhẹ vào cây cột bên hiên.
-Hịnoe-san… thật thất lễ, nhưng tôi là Neji Hyuga.
Dù đôi mắt nhắm lại trong bóng tối, nhưng nét mặt con người vẫn không bao giờ có thể dấu đi được. Hinoe sững lại như vừa biết đến điều gì đó rất khủng khiếp.
-Ne… Neji….Hyuga…
Neji thậm chí còn cảm thấy khủng khiếp hơn khi nhận ra những biểu cảm trên mặt của Hinoe. Điều anh lo sợ dường như là sự thực, điều anh không muốn tin là thật dường như lại hiện diện ngay trước mắt anh. Như 1 cơn ác mộng bỗng tràn đến giữa cuộc sống ngày thường, và sóng biển thét gào cuốn tan những dải cát.
-Không… không thể nào… - Neji lắc đầu, lần đầu tiên anh cố gắng phủ nhận 1 thứ anh biết là sự thật.
Hinoe-san chỉ im lặng, nhưng từng mạch máu trong người phụ nữ tưởng vốn hiền hòa câm lặng đột dưng đập mạnh hơn bao giờ hết.
Kí ức…
Nỗi đau…
Nước mắt…
-Không thể nào… - đôi mắt trắng như rơi vào vô thức… - Hinoe-san là….. là phu nhân Hyuga…là… là thân mẫu của Hinata-sama và Hanabi-sama….
---------
-Chuyện này… - Shikamaru nhíu mày – chuyện này có nhất thiết phải là 1 tin quan trọng đến thế không, Choji? Ý mình là đây chỉ giống như 1 câu thơ bình thường thôi mà
Choji lẳng lặng nhận lại mảnh giấy từ tay cậu bạn thân thiết nhất, thở dài 1 hơi rất khẽ:
-Mình không biết, Shikamaru. Nhưng mình luôn cảm thấy có 1 thứ gì đó kì lạ, từ phong thái của Hinoe-san. Chẳng phải cậu cũng cảm thấy thế sao?
-Thì…. – cậu trẻ nhà Nara gãi đầu - … ai mà không nhận ra, khi nghe đến cái tên Neji Hyugaa, người phụ nữ đó thể hiện những điều rất lạ.
-Vì thế nên cậu mới đứng lên nhận rằng mình là Hyugaa?
-Chậc – 1 tiếng tặc lưỡi dứt ra rừ cuống họng – nếu quả thật người tên Hinoe đó có mối quan hệ gì với Neji, không thể nào cậu ta lại không nhận ra ngay từ đầu. nhưng nếu người đó lại biết đến Neji, thì hẳn phải là người có quan hệ với nhà Hyugaa.
-ý cậu là Neji có kẻ thù?! – Choji giật mình.
Shikamaru lắc đầu, lông mày vẫn nhíu lại:
-Mọi chuyện đều mới chỉ là phỏng đoán, chúng ta không có bằng chứng gì hết. vả lại hôm đó khi “Neji” này nói chuyện với Hinoe-san, không thấy có điều gì kì lạ cả. không thể chỉ vì chút lạ thường mà xét đoán được.
Choji nhỏ giọng, thò tay vào túi quần lôi ra mảnh giấy thứ 2:
-Hôm nay mình vừa đi ngang qua lúc Temari-san dọn dẹp chuẩn bị về Suna. Đây là mảnh giấy của cô ấy, cậu thấy có gì kì lạ hay không? Cô ấy nhận được dòng chữ “đường trở về là đường dứt khỏi mộng”. Còn Hanabi hôm đó nhận chữ “đẹp như mộng”….
-Choji mình đã nói rồi, đây chỉ là mấy câu thơ…-
-Khoan đã Nara-san… - Shiho, cô gái trong đội giải mã nãy giờ im lặng bỗng chen vào cuộc nói chuyện.
Đẩy cặp mắt kính to tướng sát vào sống mũi, cô gái dí sát mắt vào những mảnh giấy trên tay Choji. Rồi đứng thẳng lại phắt 1 cái, cô nghiêng đầu:
-Chuyện này… mọi người có thấy không? Tại sao ở cả 3 câu đều có chữ “mộng”… nếu đây là những câu cùng nằm trong 1 bài thơ, chẳng phải việc lặp đi lặp lại 1 từ là làm sai cấu trúc thơ sao?
Choji nhìn lại 1 lần nữa, và đưa ánh mắt sang Nara.
-Tại sao… lại là “mộng”?
-“Mộng” của nhà Hyugaa… mình chỉ biết đến 1 người thôi… và chưa từng gặp mặt – Shikamaru sững lại – nhưng… không thể nào, điều đó là không thể!
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 12/8/2010, 1:49 pm
Neji khuỵu hẳn xuống nền đất, mắt như bị thôi miên bởi bức ảnh cầm trên tay. Lắp bắp từng câu chắp lại, anh thậm chí không thể diễn đạt trôi chảy lại những gì đang chạy qua trí óc, hay thật sự tâm trí anh cũng đang hỗn loạn?
-Ta đã nghĩ là ta nhầm…. nhưng bức ảnh của Mijung phu nhân… dù chỉ là 1 khoảnh khắc trong đêm tối ấy… nhưng ta đã thấy… ta hi vọng . TA HI VỌNG RẰNG TA ĐÃ NHẦM!!!
Neji gào lên trong phút chốc. rồi lại như 1 đứa trẻ lạ lẫm trước những điều mới mẻ, nửa sợ sệt nửa hoang mang, cất giọng hỏi:
-Hinoe-… không, Mijung-sama… tại sao sama lại không quay trở về Hyuga phủ?
Hinoe, mà thực sự là Hyuga phu nhân cúi đầu, chất giọng thanh bống đục lại và run lên như những dây đàn bị căng trong kìm nén.
-Neji… nếu con đã biết rồi, thì thực sự… thì thực sự con cũng nên biết hết.
-Ý người là sao, Mijung-sama? Tại sao… tại sao sama lại ẩn mình tại nơi này? Nếu như tính mạng của sama bị đe dọa, kẻ hèn này nhất định cũng sẽ lấy thân mình ra đảm bảo sự an toàn của sama, để sama về đoàn tụ…
-Đừng nói như vậy, Neji!!
Giọng Mijung phu nhân bỗng đanh lại, rồi vỡ òa ra. Bà đưa 1 tay lên, chỉ muốn che đi những giọt nước mắt chực rơi ra.
-Đừng… đừng đem tính mạng của mình ra hi sinh dễ dàng như vậy…
-Mijung-sama….
-Quả thực,… rất giống, tưởng như Hizashi đang ở trước mặt ta vậy… - đôi vai của người thiếu phụ run lên, tay bà vẫn che lấy đôi mắt nhưng không thể che được hai hàng nước trườn xuống hai bên gò má.
Neji hơi khựng lại. anh tiến đến gần phu nhân, miệng không biết nên thốt ra lời nào. Sự trở lại của 1 người từ cõi chết, lại là gợi nhắc về 1 người đã mãi nằm xuống.
Mijung phu nhân đột nhiên vươn 2 tay ra, ôm chặt lấy Neji. Ngay cả anh cũng không ngờ đến 1 hành động bất ngờ như vậy. bối rối, nhưng sống lưng Neji như bị giật lại khi vị phu nhân mở lời giữa nước mắt:
-Con đáng lẽ phải là con của ta, Neji! Con phải là con của ta…
-Mijung-sama… xin đừng… - Neji ngượng ngùng định gỡ tay của phu nhân ra – kẻ hèn này nguyện làm tôi tớ của nhà Hyuga… và bảo vệ Hinata-sama và Hanabi-sama…
-Không! – Mijung giằng lại – ta không có đứa con nào với Hiashi cả. ta chỉ sinh con cho Hizashi, người mà ta yêu mà thôi.
1 giọt nước nóng hổi run bần bật và vỡ bung trên vai Neji.
-Hizashi, tại sao chàng không giữ lời hứa với thiếp…. tại sao chàng không quay lại….
~~~
-Hizashi! Hizashi! – Mijung hớt hải hất mạnh tấm cửa giấy mỏng manh, tiếng chà sát vang lên khô khoẳng.
-phu nhân, xin bình tĩnh lại!
-Chàng sẽ đi thế mạng thay Hiashi sao?!!
-phu nhân…. – Hizashi ngồi nghiêm nghị bên ánh nến – bảo vệ gia tộc là trách nhiệm của tôi, tôi không thể thấy Hinata-sama trong hiểm nguy mà không cứu được.
-đừng đi, Hiashi … - vị phu nhân ngồi sà xuống bên Hizashi, ánh lửa nhỏ nhoi bập bùng phả lên tấm kimono và gương mặt màu sắc nhợt nhạt – đừng đi…
-Phu nhân – Hizashi ngắt lời – Hinata-sama là ái nữ của phu nhân-
-Thiếp không có đứa con như nó! – bàn tay mịn màng đập mạnh lên vạt kimono – nó là con của Hiashi… thiếp không muốn đẻ ra con của Hiashi…nếu ngày đó chàng không nói…
-Phu nhân, chuyện đã qua lâu xin đừng nhắc lại – Hizashi lắc nhẹ đầu.
-Hizashi…
-Phu nhân, được phu nhân ưu ái quả thật là may mắn của kẻ hèn này – người đàn ông cúi đầu, những lọn tóc trượt dài qua vai – kẻ hèn nguyện hi sinh thân mình bảo vệ phu nhân, bảo vệ gia tộc…
-Chàng vẫn quyết ra đi – giọng nói run lên qua làn môi – thiếp biết thiếp chẳng cản được chàng… chàng ác lắm… bỏ thiếp đi như vậy…
-kìa phu nhân – Hizashi bỗng bật cười giữa khung cảnh u tối – chẳng phải chữ “tạm biệt” chỉ là lời biệt ly trong giây phút thôi sao?
Đàn dế cỏ gảy lên những khúc ca rấm rứt đan chéo vào nhau không thể tách rời, giống như những lời không thể bật lên, những giọt nước không thể rơi xuống khỏi khóe mắt.
-Phu nhân, xin người hãy quay về phòng đi thôi…
1 giọt nước vẽ nên chấm tròn trên viền áo.
-Vậy… hãy hứa với thiếp… là chàng sẽ trở về…. Chàng nhất định sẽ về với thiếp chứ?!
Nụ cười vẽ nên trên gương mặt.
-Phu nhân… sinh mạng hèn mọn này, kiếp này nguyện thuộc về phu nhân.
Gió lại ca những ngôn từ trống rỗng, thổi vào tâm hồn mỗi người nghe nó mảng trống nhạt thếch. Chỉ là gió, chỉ là không khí…
Nhưng quá dày, quá mạnh, quá nóng, quá lạnh…
Đến mức không thể ban phát cho những kẻ tuyệt vọng 1 kẽ hở, để hai luồng hơi ấm chạm đến nhau…
Rất sát, rất gần…
Nhưng thực ra là cách xa ngàn trùng.
Là rất xa….
-Ta… sẽ đợi… - Mijung phu nhân thẳng người lại, kéo những lớp áo loạt soạt – ta sẽ đợi khi kẻ hèn mọn của ta trở về.
Mây mỏng đến thế, chỉ cần lơ đãng 1 chút là sẽ trôi đi ngay lập tức
Vậy mà lại tăm tối đến độ chia cắt trăng và hoa
Để hoa ngóng trăng tàn dần trong đêm tối
Để trăng cô độc bó mình trên cao
Tương phùng
Chính là để chia ly.
.
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 12/8/2010, 1:49 pm
Phần 25: Hội Ngộ
-Vậy… thực ra Mijung-sama và cha ta….
-Neji – Mijung nhẹ nhàng vuốt vầng trán như đang đông cứng lại khi đối diện 1 sự thật dấu kín bấy lâu – cảm giác khi phải đẻ ra những đứa con mà bản thân không muốn mang, cảm giác chứng kiến người khác thai nghén đứa con đáng lẽ phải thuộc về mình… ta không biết đến bao giờ ta mới có thể thoát khỏi ám ảnh đó…
-Nhưng… Mijung-sama là 1 thân mẫu tốt-
-Không, Neji! – Mijung nắm lấy vai Neji, phản kháng như 1 người bị hiểu lầm đang cố thanh minh – ta chưa bao giờ muốn sinh ra Hinata và Hanabi cả! ta chỉ muốn được ở cùng Hizashi và sinh ra con! Hinata và Hanabi không phải con ta!
-sama… - đầu óc Neji tiếp tục rối bời như mắc vào mạng nhện và anh cố tìm kiếm một giải pháp để cắt đứt nó – xin sama giữ bình tĩnh. Mặc dù kẻ hèn này không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng điều quan trọng là Mijung-sama vẫn khỏe mạnh, và có thể quay về đoàn tụ.
Nói rồi, anh chìa ra 1 chiếc khăn tay, dành riêng cho hàng lệ đang vẽ nên khung cảnh buồn trên gương mặt Mijung.
-Tại sao… tại sao bọn chúng không biến mất, Hinata và Hanabi! – Mijung lại úp mặt vào 2 bàn tay – ta chỉ ước chúng không tồn tại, để mối liên hệ giữa ta và Hiashi không bao giờ xuất hiện!
-Mijung-sama…
-Tại sao chúng không chết đi!
----
-Mẹ em từng nói khi em còn nhỏ, rằng niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ là được thấy nụ cười của các con gái của bà. Mỗi khi nhớ về điều đó, em lại có lý do để luôn mỉm cười. Anh thấy không Neji-san, Hinata của mẹ em tuy thật yếu ớt và vô dụng, nhưng sẽ luôn luôn cười.
-----
-Mijung-sama – Neji nghiến chặt bàn tay lại – phu nhân là mẹ của Hinata-sama và Hanabi-sama, xin hãy suy nghĩ về vị trí của mình.
-Neji, đã bao giờ con thực sự nhìn vào cái đáy của nhà Hyuga chưa? – Mijung phu nhân lắc mạnh vai Neji, như chỉ muốn đẩy bật suy nghĩ của anh ra khỏi lồng ngực – bọn họ đã cướp đi cha con, và vị trí trong gia tộc mà con xứng đáng được hưởng! Tại sao con không căm hận chúng? Không giết chúng?!!
Tro tàn.
Bỗng dưng bùng lửa cháy.
-Ngươi… - đôi mắt trắng đục mảng mầu u ám của quá khứ - ngươi…. Sao có thể có 1 thân mẫu như vậy…? người…
Neji không thực sự cảm thấy 1 ham muốn chiến đấu dù trong tâm tưởng anh hoàn toàn không có dấu tích nào mang tên “chiến thắng” hay “thất bại”. anh chỉ cảm thấy mạch máu trong người bỗng xổ đẩy nhau chạy về tim, và anh thấy 1 ngọn lửa hừng hực liếm vào mình, anh phải dập tắt ngọn lửa đó.
Anh nhất định phải khiến nó lụi tàn, ngọn lửa ẩn dưới bóng “dã tâm”.
Đó là điều duy nhất trong trí não anh.
VỚI CHÍNH BÀN TAY NÀY, ANH SẼ BÓP NÁT THỨ NHƠ BẨN TỘI LỖI ẤY!!!
Với đôi bàn tay lên cổ người thiếu phụ, ánh lửa trong đôi mắt trắng rực lên thiêu đốt.
Không khí đột nhiên bị xẻ ra dưới những luồng khí lạnh ngắt. Tất cả những gì Neji cảm thấy là nỗ lực không cố kết quả của mình. Anh đưa tay về phía người phụ nữ trước mặt, nhưng từng cơ trong người anh căng cứng lại, tốc độ và thời gian đều rời bỏ anh.
Đột ngột, như 1 thân cây đã mất đi gốc rễ, Neji thấy toàn bộ sức nặng của mình đổ ập xuống đất.
Và trước cả khi tâm trí hỗn loạn của anh kịp đặt câu hỏi, tiếng nói của Mijung cất lên:
-Hiashi!
Cho dù không thể cử động, Neji cũng cảm thấy tiếng đáp nhẹ nhàng xuống phía sau anh. Ám khí?!
-Người thật nhơ bẩn, sao lại có thể xuống tay với Neji?! – thay vì ngạc nhiên hay hoảng loạn, Mijung cất lời trách cứ ai oán.
Nhưng Hiashi không đáp, ông chỉ đến bên cạnh Neji, và nhìn xuống bằng cái nhìn của 1 kẻ-phía-trên.
-Sự căm hận – ông nói – sẽ không đem thứ gì đến ngoài tội lỗi. và tội lỗi sẽ giáng xuống không ai khác nhưng những người vốn không đáng có và không muốn sự căm hận đó
Mijung tới đỡ lấy Neji, cả cơ thể anh trĩu xuống. cho dù Hiashi không sử dụng lời chú với dấu ấn của Phân Gia, anh đủ cảm thấy 1 sự đau đớn rất khác lạ, cái đau trong trí óc khi không thể thốt lên điều muốn nói và không thể làm điều muốn làm.
-Đã lâu rồi… Mijung… - Hiashi trầm giọng. bản thân ông cũng không rõ sẽ phải nói gì, bởi sự xuất hiện của ông dù trên góc độ nào cũng vẫn là 1 điều không được mong đợi.
-Tại sao người lại đả thuơng Neji? – người phụ nữ vẫn chỉ đáp lại bằng câu hỏi.
-Neji có lẽ sẽ làm hại nàng nếu ta không ra tay.
-Người có tư cách để ngăn Neji sao?! Chẳng phải chính người cũng gián tiếp đẩy Hizashi đến cái chết?
im lặng bao trùm sau câu nói của Mijung. Dưới ánh nắng chói chang, nỗi bất hạnh của quá khứ chất chồng lên nhau.
Căm hận, chồng lên căm hận. Và người không đáng nhận lấy sự căm hận đó…..
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 12/8/2010, 1:49 pm
Phần 26: KHƠI DẬY
-Mijung…ta không bao giờ có thể ngờ rằng ta có thể gặp lại nàng sớm như vậy.
Mijung quay lưng lại Hiashi, cho dù bà không thể nhìn thấy khuôn mặt ông, trong tâm tưởng bà vẫn mang cảm giác né tránh người đàn ông mà bà từng gọi là chồng.
-Nguời hãy về đi, và đem Neji về trị thương.
-Nàng nghĩ ta có thể bỏ đi ngay khi mới gặp nàng sao.
-Hãy mang Neji về trị thương – Mijung, thay vì đáp lại câu nói của Hiashi, chỉ lặp lại lời của chính mình.
Hiashi không đáp, và người đàn ông đứng đầu gia tộc Hyuuga chỉ lẳng lặng quỳ xuống.
-Đó là… tội lỗi của ta. Xin nàng đừng để nó *** đuổi. Sự ra đi của Hizashi, mắt nàng cũng đã mất đi ánh sáng, xin đừng để Hinata và Hanabi thiếu đi nàng.
-Người đang lo cho ta, hay thực chất người đang nghĩ đến bản thân? – Mijung gay gắt - khi Hizashi vì người mà mất mạng, người có thực sự thương tiếc? khi ta ra đi có thật người nhớ thương? Người muốn chuộc lại lỗi lầm hay thật sự người chỉ sợ sẽ bị bỏ rơi trong im lặng?!
-Mijung! – Hiashi bất thần gần như gầm lên, nhưng rồi ngay lập tức giọng ông lại trùng xuống – mọi người ai cũng đã phải chịu nhiều mất mát, xin đừng tiếp tục kéo dài nó thêm nữa!
Mijung nín lặng 1 lúc. Không phải vì sợ, mà đơn giản vì quá khứ lại đang mang sắc màu ám ảnh đến cho cả hai.
-Hiashi, người biết ta chỉ có 1 tấm lòng cho Hizashi, sao người năm đó còn đến tìm ta?
Đôi vai của Mijung lại run lên. Nếu trong quá khứ đã tồn tại 1 vướng bận, thì mãi mãi con người ta cũng không thể vượt qua.
-Bao năm với cuộc đời ca kĩ, dưới cái nhìn khinh rẻ. Chỉ có mình Hizashi thực sự coi trọng ta, chỉ mình Hizashi nhìn đến ta. Ta vẫn luôn mong mình sẽ có thể luôn ở bên Hizashi. Nhưng tại sao người lại đến tìm ta? Sao người lại kéo ta ra khỏi Hizashi?
-Đó là tội lỗi của ta – Hiashi đáp – ta những tưởng sẽ đem lại hạnh phúc cho nàng…
-“Những tưởng”?! Ta thừa hiểu Hizashi đã có người đính ước, nhưng với ta cho dù có mang danh phận thê thiếp, chỉ cần ở bên Hizashi đã là mong ước của ta. Nhưng người lại đến, mang sính lễ đến cho mẹ ta, và phá tan tất cả, tất cả!!
Những lời nói của Mijung, từng từ từng ngữ như 1 dòng thác đã bị chặn lâu ngày, nay trôi xuống, tung những bọt nước màu quá khứ làm mờ cả thực tại.
-Ta có thể hiểu khi nàng hận ta. Đó là điều ta mãi mãi không thể bù đắp được. Ta đã ngỡ sẽ không bao giờ có thể gặp lại nàng, nhưng thật không ngờ nàng vẫn ở lại Konoha này.
-…
-đã hơn 10 năm rồi Mijung.
-Ta đã gặp Hanabi – Mijung bỗng đặt 2 tay vào nhau, như để tìm lại cảm giác bàn tay nhỏ bé của cô con gái mà bà đã nắm mới rất gần đây thôi – thông minh, đầy sức sống.
-Hanabi rất giống nàng – Hiashi mỉm cười – có thực tài, và đã được chọn làm người kế thừa của gia tộc.
Mijung bất ngờ quay lại đối mặt Hiashi, giọng nói của bà đanh lại thấy rõ.
-sau khi ta ra đi, người không bao giờ trực tiếp dạy dỗ Hinata nữa đúng không?
-Chuyện này… - Hiashi bất giác cúi đầu xuống dù không có bất cứ ánh mắt nào xoáy vào ông.
-Ta biết – Mijung cười khẩy dù 1 dải buồn hiện rõ trên khóe môi – người không bao giờ đủ can đảm đối diện thẳng với Hinata, bởi Hinata giống-hệt-người, Hiashi. Luôn ngại ngùng, không dứt khoát và luôn hiện diện kém cỏi hơn người anh của mình.
-Ta…
-Đủ rồi! – Mijung cắt lời – ta không muốn thấy người ở đây nữa! Ngươi hãy mang Neji về mau đi!
Tấm màn tĩnh lặng trùm lên, dù chỉ là 1 khoảnh khắc mà ngỡ như hàng giờ đã trôi qua. Hiashi đợi 1 câu trả lời cho sự tạ tội, Mijung chờ 1 điều khác hơn là chỉ 1 lời xin lỗi.
Im lặng nối tiếp im lặng.
Người đàn ông sở hữu 1 trong những sức mạnh đáng kinh sợ nhất của Konoha. Và người phụ nữ với sắc đẹp từng khuynh đảo biết bao người.
Cả 2 cũng có những nỗi sợ riêng trong mình.
-Hiashi - Mijung siết tay lại dưới ống tay áo – hãy nói với Hinata và Hanabi rằng mẫu thân của chúng đã thực sự không còn nữa.
Một lần nữa, Hiashi không đáp. Ông chỉ lẳng lặng xốc lấy Neji và chầm chậm men theo từng bậc cao thang xám xịt màu.
Rêu đã vạch lên nơi này những vết chằng chịt xanh loang lổ, để ngăn cho người đã tới sẽ không rời đi, và người muốn ra đi sẽ không bao giờ có thể cất bước.
Nhưng rêu vốn mỏng manh và yếu ớt, liệu chỉ với màu xanh ấy, có thể thực sự ngăn được bước chân của kẻ chạy trốn, lối thoát thân của người muốn tháo lui?
Neji, gục trên vai của Hiashi, nửa muốn rời khỏi chốn ấy nửa muốn nán lại. Cả cơ thể anh dù không thể cử động, nhưng từng mạch máu lại đang thét gào kêu gọi 1 hành động, 1 quyết định.
Như nghe được tiếng gọi trong người Neji, Hiashi trầm giọng:
-Neji, ta biết con có thể nghe được mọi chuyện. Nhưng có những thứ ngay cả người trong cuộc cũng chưa thể thoát ra được những vướng mắc của nó. Những sai lầm của người đi trước không thể đặt nó lên vai của người khác được.
Neji hiểu những gì Hiashi muốn, nhưng cho dù anh có kìm nén lại những cảm xúc của mình, thì tận đâu đó trong tâm khảm thật sâu, vẫn có tiếng kêu gọi anh…. Kêu gọi 1 hành động… đâu đó thật sâu…
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Hyuuga Whitely New Member
Tổng số bài gửi: 3 Age: 9 Đến từ: Tông gia nhà Hyuuga
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 9/8/2011, 10:28 pm
Chap chap!Mau ra chap!Vậy cho em xí tem nhé
darknova New Member
Tổng số bài gửi: 1
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 26/12/2011, 4:12 am
cảm ơn Sakura đã bỏ thời gian copy fic chị sang đây :)
nhưng phiền em chỉnh lại category của chị cho chính xác nhé :)) Disclaimer là nơi tác giả tuyên bố những thứ gì ko thuộc về mình, ghi Kishimoto chẳng khác nào nói chị ko tạo ra Kishimoto :)) Summary là tóm tắt fic. fic của chị dựa trên manga chứ ko phải trên anime nên ghi Shippuden là ko chính xác em ạ :)
đây là category cũng như link đến fic của chị, nhờ em sửa lại bài đầu nhé ^^ tks e PS: forum đẹp đó :x chị thích
Naruto fanfic - Xa Hơn Về Phía Sau (category) Pairing: Neji x Hinata [NejiHina] , Shikamaru x Temari [ShikaTema] Author: darknovaGGC (thuyduongmm19 at yahoo.com) Disclaimer: non-profit. các nhân vật nào của Kishimoto thuộc về Kishimoto. mọi hình ảnh sử dụng trong fic để minh hoạ đều tìm thấy trên Internet và cũng không thuộc về mình Category: original, fanfiction Genre: romance Rating: none Status: on-going Foreword: không ai biết phía sau căm hận là gì, và cũng chẳng ai hay phía sau tình yêu chứa đựng những gì, cho đến khi người ta thực sự muốn đi xa hơn để biết... darknovaggc .blogspot .com
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:39 pm
darknova đã viết:
cảm ơn Sakura đã bỏ thời gian copy fic chị sang đây :)
nhưng phiền em chỉnh lại category của chị cho chính xác nhé :)) Disclaimer là nơi tác giả tuyên bố những thứ gì ko thuộc về mình, ghi Kishimoto chẳng khác nào nói chị ko tạo ra Kishimoto :)) Summary là tóm tắt fic. fic của chị dựa trên manga chứ ko phải trên anime nên ghi Shippuden là ko chính xác em ạ :)
đây là category cũng như link đến fic của chị, nhờ em sửa lại bài đầu nhé ^^ tks e PS: forum đẹp đó :x chị thích
Naruto fanfic - Xa Hơn Về Phía Sau (category) Pairing: Neji x Hinata [NejiHina] , Shikamaru x Temari [ShikaTema] Author: darknovaGGC (thuyduongmm19 at yahoo.com) Disclaimer: non-profit. các nhân vật nào của Kishimoto thuộc về Kishimoto. mọi hình ảnh sử dụng trong fic để minh hoạ đều tìm thấy trên Internet và cũng không thuộc về mình Category: original, fanfiction Genre: romance Rating: none Status: on-going Foreword: không ai biết phía sau căm hận là gì, và cũng chẳng ai hay phía sau tình yêu chứa đựng những gì, cho đến khi người ta thực sự muốn đi xa hơn để biết... darknovaggc .blogspot .com
vâng ạ, cảm ơn chị :"> hí hí, fic chị càng về sau càng hay ý
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:42 pm
Phần 27: NGƯƠI MONG MUỐN ĐIỀU GÌ? Phần 27: NGƯƠI MONG MUỐN ĐIỀU GÌ?
Neji mở mắt. Những tia ánh sáng xuyên thủng sự ảm đạm trong căn phòng. Lần đầu tiên Neji nhận thấy mùi gỗ từ đồ đạc trong phòng xộc lên mạnh đến vậy. Đầu óc anh quay cuồng trong nhiều suy nghĩ đan xen.
Tất cả những gì đã xảy ra, như 1 giấc mơ dài đăng đẳng. Không, nếu nó thực sự là giấc mơ thì sẽ hay biết mấy. Nhưng những mảnh ký ức chắp nối hiện hiện rõ trong đầu như minh chứng rằng con người sẽ không bao giờ có thể đạt được thứ mà họ mong muốn nhất chỉ bằng 1 điều ước.
Đặt chân xuống giường, Neji nhận ra Ko – người anh họ của cả anh, Hinata và Hanabi và đồng thời cũng là 1 trong những con cháu của Phân Gia. Ko tuy lớn tuổi hơn cả 3 người, nhưng lại được sinh ra bởi người em gọi Hiashi và Hizashi là nii-san, nên về vai vế vẫn thấp hơn Hinata, Hanabi.
Ko gục đầu xuống, gà gật ngủ, cõ lẽ anh ta đã ở đây canh chừng Neji suốt đêm. Cho dù không có khả năng để trở thành 1 thiên tài như Neji, Ko cũng là người nắm bắt được kỹ thuật của Byakugan. Và cũng khác với Neji-của-quá-khứ, Ko luôn an phận với vị trí ở Tông Gia của mình. 1 người ít nói, nhưng phục tùng các sama chân thành.
-Ne…Neji … - Ko lơ mơ tỉnh dậy khi nghe tiếng thở lớn hơn bình thường.
-Thật thất lễ, tôi làm anh thức giấc? – Neji choàng tấm áo lên mình.
-Không…không. Để tôi đi báo với Hiashi-sama là cậu đã tỉnh lại!
-Đừng!! – Neji ngay lập tức ngăn lại - …à… sama có lẽ đang bận việc giờ này, vả lại tình trạng của tôi đâu phải quá nghiêm trọng, tự tôi sẽ thu xếp và đến gặp Hiashi-sama, anh đừng lo.
-Vậy cậu định đi đâu? Ít nhất cũng nên báo cho Hanabi-sama và Hinata-sama biết.
Neji đứng lặng. Ánh sáng lọt vào phòng qua khe cửa, nhưng với anh bóng tối u ám trong tâm trí vẫn chưa mang thêm ánh rạng rỡ nào hơn.
-Không cần đâu Ko-san. Tôi sẽ đi tìm gặp Hinata-sama. Sama hiện giờ đang ở đâu?
-Tôi nghĩ là ở trong điện thờ, sama vẫn đang tìm cách thay thế bức ảnh cũ của phu nhân…
Nói đến đây, Ko tự ngưng bặt và trách mình vô tâm. Nhưng Neji không để tâm chuyện đó, anh lách qua 2 cánh cửa và bước ra ngoài, để ánh nắng chói lòa rọi lên toàn bộ cơ thể.
Bước chân anh hướng về phía điện thờ, gấp gáp hơn bao giờ hết.
-Hinata-sama! – Neji gọi, đưa tay đẩy bật cánh cửa gỗ xưa cũ, tạo nên thứ âm thanh gọn nhưng thô nhám.
Trong khoảnh khắc, khi đôi mắt anh chạm đến ánh-sáng-màu-trắng, anh nhìn thấy bản thân mình phản chiếu trong đó. Hình ảnh của anh, sao nhỏ bé 1 cách đáng thương.
Anh.
Run sợ.
Chẳng phải chỉ mới cách đây 1 ngày, anh đã tìm cách chạy trốn khỏi nó sao? Và giờ thì anh đã nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, tự bẫy mình trong biến trắng mênh mông.
-Neji-san? Anh ổn chứ?
Thấy Neji sững lại bên cửa, Hinata lo lắng tiến đến gần.
-K…không sao, tôi ổn – Neji cố tình nghiêng đi, vừa để tránh ánh nhìn màu trắng kia, vừa để tỏ ý từ chối sự quan tâm – Hinata-sama xin đừng bận tâm.
-Nếu vậy thì tốt, anh có chắc là anh thấy ổn ko?
-Tôi ổn. Tấm ảnh của Mijung-sama là do tôi đã tự ý mang đi, xin tạ lỗi.
Neji bất ngờ vấn đề khó nói khá thẳng thừng, như cách thông thường vốn có. Nhưng nó khiến cho Hinata cảm thấy khó xử hơn ai hết. Cô không giận, vì lẽ đó nên không thể trách cứ, cô cũng không rõ nguyên nhân khiến Neji hành xử như vậy, nên cũng không thể hỏi thẳng. Và hơn ai hết cô tin vào anh họ mình và cô không coi những gì Neji đã làm là tội lỗi, nên cô không thể dễ dàng bật ra tiếng bỏ qua.
-Hinata-sama – Neji cất lời cắt ngang dòng suy nghĩ của Hinata, mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào cô – nếu sama không phiền, xin sama đi theo tôi.
Thậm chí không đợi Hinata trả lời, Neji đã quay lưng bước đi. Anh thực sự không chờ đón bất cứ sự hưởng ứng nào từ Hinata. Dù cho sau anh có sự hiện diện của thứ hơi thở nhẹ nhàng quen thuộc hay không, anh vẫn sẽ cất bước đến nơi anh cần đến.
Hinata bám theo anh, và hoàn toàn im lặng.
Neji biết anh nợ cô 1 lời giải thích thỏa đáng. Nhưng tất cả những gì anh đang làm, anh tin đó là điều đúng đắn.
2 người rảo bước qua con đường chính trên Konoha, hướng về phía ngôi chùa cổ. không 1 lời được bật ra, nhưng trong trí não mỗi người lại là hàng ngàn hàng vạn câu từ đang lao nhao xáo trộn.
Khi những bước chân chạm đến 99 bậc thang dẫn lên chùa, Hinata mới lên tiếng:
-Cẩn thận đấy Neji-san, những bậc thang bằng đá khá trơn.
Lòng Neji se lại, lồng ngực anh co thắt mạnh hơn.
Đúng như Hiashi đã nói, khi chính người trong cuộc còn chưa thể thoát ra, thì mãi mãi vấn đề sẽ không có lối thoát bởi bất kì ai khác.
Anh vẫn luôn trói buộc mình trong sợ hãi. Nhưng nỗi sợ hèn nhát ấy là của ai? Của 1 Neji ngạo nghễ trước kia hay của 1 Neji đã kịp buông lời thề?
Anh đã chạy trốn nhiều lần
Hiashi-sama và cả Mijung-sama cũng là những người muốn thoái lui. Và họ thực ra lại càng mắc lại trong bi kịch do chính họ tạo nên.
Anh mãi chỉ lo ẩn náu và che dấu tội lỗi của mình.
Trong khi có 1 người không bao giờ trách cứ anh, và có lẽ cũng sẽ không bao giờ nhận bất cứ lời xin lỗi nào từ anh.
Anh muốn điều gì…? Anh mong mỏi điều gì?
Khi anh dẫn theo Hinata đến tận nơi này?
-Hinata-sama – Neji quay lại và mỉm cười với cô gái vẫn đi sát sau anh – xin đừng lo, nếu sama ngã tôi vẫn luôn luôn có thể đỡ lấy sama.
----------
**Ko là 1 cái tên lạ phải không? nhưng đó là sự lựa chọn của Kishimoto.
***Ko đã xuất hiện trong Naruto, chapter 430
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 767 Age: 101 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:42 pm
Phần 28: BIẾN MẤT
Hinata hoàn toàn không thể hiểu được thái độ kì lạ của Neji. Anh vội vã lao đến tìm cô, rồi lại nín lặng. Như 1 chiếc bóng, thoăn thoắt lướt đi phía trước và cô không bao giờ với theo được.
Đường phố Konoha với những hàng cột chằng chịt dây điện được lồng vào 1 chiếc khung dầy đặc tiếng động buổi sớm. nhưng khoảng cách giữa 2 người lại trũng sâu trong im lặng. nó nghẹt đặc cả những xúc cảm không thể nói nên lời.
Neji dừng lại trước đường lên chùa. Ánh mắt anh dõi theo ánh sáng phía trên, nhưng lại như đeo đuổi bóng tối u uất nào đó, giống hệt lần cô gặp anh trước phòng tập ở Hyuga phủ. Neji bước chân lên, nhưng mang cho Hinata cảm giác như anh đang lún sâu xuống 1 khoảng không vô định.
Đôi môi khe khẽ rung lên, rồi lại mím lại, và cuối cùng bật hẳn ra tiếng:
-Cẩn thận đấy Neji-san, những bậc thang bằng đá khá trơn.
Neji bỗng khựng lại. Hinata thậm chí nghe thấy rất rõ tiếng thở bị chặn trong cuống họng. Cô nắm chặt tay, mở to mắt nhìn từng cử động dù là nhỏ nhất của anh họ mình.
Và anh lại mang cho cô 1 bất ngờ nữa khi quay lại chậm rãi với nụ cười mà cô những tưởng đã rất lâu rồi cô mới có thể thấy lại.
-Hinata-sama…
Dù nụ cười đã bị che khuất phần nào với những tia sáng rọi từ sau, Hinata vẫn cảm thấy nó khắc sâu trong trí óc cô hơn thứ nào hết.
–Xin đừng lo, nếu sama ngã tôi vẫn luôn luôn có thể đỡ lấy sama.
-Neji-san, đừng sơ xuất như vậy.
Dù cảm thấy yên lòng khi thấy Neji cười, cách cư xử thay đổi nhanh chóng của anh vẫn làm cô hoang mang.
-Hinata-sama – Neji bật cười thành tiếng – lần đầu tiên sama trách Neji này “sơ xuất”!
Hinata ngượng chín mặt. sức nóng từ cổ lan lên mang tai cô. Cô lắp bắp, vội nhìn xuống chân, lưỡi rối không thành tiếng. Cho dù Neji luôn gọi cô là sama, với cô Neji vẫn luôn là bậc trên. Dù anh đã yêu cầu cô ngưng gọi anh là Neji-niisan từ lâu, nhưng anh vẫn là Neji-niisan, người vượt trên cô tất cả mọi mặt. Vậy mà hôm nay cô lại dám nói anh “sơ xuất”, từ mà ngay cả các sensei và sempai cũng chưa bao giờ dùng để nói về anh. Chân cô ríu lại, đầu mũi chân chạm vào nhau.
-Sama?
Hít thêm 1 hơi thật dài, Hinata mới ngẩng đầu lên lại được, cố gắng thanh minh:
-Neji-san, đó không phải…. em không có ý đó!
Neji lại cười, anh chậm rãi nói như sợ cô sẽ không nghe được hết:
-sama đừng bận tâm mấy chuyện nhỏ vậy, chỉ là 1 đoạn nói vui thôi mà.
Rồi anh nghiêng một bên vai về phía sau, ý nhường đường cho cô bước lên trước. Với danh phận là tiểu thư của Tông Gia, Hinata đáng lẽ phải luôn đi trước anh. Cô hơi ngại vì vẫn không rõ điều gì đang xảy ra với Neji nhưng đặt chân lên bậc thang phía trên.
Không thấy Neji nói gì.
Cô lại tiến thêm 1 bậc nữa, giờ cô đã ở ngang hàng với anh.
Neji vẫn không nói gì, chỉ nhìn cô khi cô đưa mắt thăm dò thái độ của anh.
Chỉ đến khi Hinata đã ở trên Neji 2 bậc, anh mới mở giọng:
-Xin hãy cứ thẳng lối này, Hinata-sama.
99 bậc thang gối đầu lên nhau, đưa con người ta với cao hơn tới bầu trời phía trên chu dù đó chỉ là 1 nấc nối ngẳn ngủi với bầu trời, với những bước chân đặt lên từng bậc đá này, ánh sáng rọi xuống lại nhiều hơn hẳn.
-Neji-san, rốt cuộc thì anh định đi đâu?
Hinata lên tiếng khi họ đã đặt chân đến ngay trước cổng chùa.
-Em biết – Hinata đặt tay lên ngực, quay lại nhìn Neji phía sau – em cảm thấy được, anh không có ý định dẫn em lên chùa, không chỉ đơn giản chỉ là 1 chuyến thăm quan.
Neji nhíu mày lại, nhưng lần này anh không nhìn thấy hình ảnh nhỏ bé của mình trong đôi mắt thăm thẳm của cô nữa, anh chỉ nhìn thấy 1 bầu trời rộng với hàng cây lá bao quanh trong đôi giếng trắng ngọc ấy.
-Hinata-sama... sự thật là…
-Yo, 2 người kia!!
1 tiếng nói vang lên cắt đứt câu nói của Neji. Từ phía sau chùa, Shikamaru và Temari bước ra.
Ngay trước khi bất cứ câu hỏi nào kịp bật thành tiếng, Shikamaru đã cất giọng, vẫn điệu bộ ngán ngẩm thường ngày:
-Tôi có việc định lên đây, lại tiện đường với Temari-san nữa. Tụi này có lên lại chỗ trên kia, nhưng… – ngay lập tức Shikamaru đổi giọng, 1 âm lượng đanh hẳn luồn vào từng chữ - …nhưng tất cả đã được dọn sạch, không còn ai ở đó nữa cả.
Neji không ngăn được nét thiếu bình tĩnh trên gương mặt mình. Quá khứ anh muốn giở ra nay đã biến đi như 1 cơn gió.
-Tất cả… - Shikamaru nhìn thẳng vào Neji – y như tất cả những điều tồn tại trước đây đều là 1-giấc-mộng vậy.
Nói rồi Shikamaru khẽ nhắm mắt lại chậm rãi, tiến đến 1 bước.
-Tôi vô tình nhặt được thứ này, chắc 2 người đang tìm kiếm nó?
-Bức ảnh! – Hinata gần như reo lên.
-Phải – Shikamaru cẩn thận trao trả vật về tay chủ cũ, và đưa ánh nhìn sắc như lưỡi dao về phía Neji lần nữa – đây là di ảnh của Mijung Hyuga, Mộng phu nhân.
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!