Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:43 pm
Phần 29: LẠ
gió thổi ngược từ dưới thấp lên cao, nâng những chiếc lá ném vào không trung. Thu vươn sang, cả lá cũng bị cả gió hiền từ bứt khỏi cuộc sống.
-Này… – 1 cái bóng lên tiếng, hình thù ngoằn nghèo hằn lên bậc thang như đang bị gãy qua 1 bên, xiêu vẹo – sao đột dưng cô không nói gì?
-Thứ ta cần biết ta không thể có câu trả lời, thứ ta không nên biết thì dĩ nhiên ta không nên hỏi – cô gái đáp.
Shikamaru phì cười, lấy ngón tay quệt ngang mũi:
-Quả đúng là Temari-sama của Suna – vừa cười anh vừa liếc qua nhìn cô gái cao lớn với ánh nhìn như đang tự hỏi mình vừa nhận được 1 lời khen hay là lời mai mỉa.
-Lôi thôi đủ rồi đấy! – Temari nhăn mặt dù thực tâm cô chẳng có ý phật lòng – vậy cuối cùng tờ giấy người phụ nữ tự xưng là Hinoe-san đưa cho cậu là gì?
-Tôi không quan tâm tới mấy thứ vớ vẩn nên đã vứt đi rồi! – Shikamaru nhún vai, đáp nhẹ tênh.
-Cái thứ này! Cái gì cũng quăng đi được sao?! – Temari giậm mạnh 1 chân xuống bậc thang.
-Này này… “cái thứ này” là…. saoooooo…? – chàng Chuunin trẻ trề môi – tôi không quan tâm nghĩa là tôi không quan tâm thôi, cô chẳng nên làm lớn chuyện như vậy làm gì, à mà…
Chưa dứt lời, Shikamaru thò tay vào túi lấy ra chiếc khăn tay trắng có thêu 1 nét hoa văn trang trí ở góc.
-Ha, ta cứ tưởng với 1 cậu nhóc thì cái khăn tay không đáng-quan-tâm này đã bị vứt luôn vào xó rồi chứ - Temari nhếch mép cười, cái cười nửa như thách thức nửa như đang tận hưởng cái gì đó thú vị lắm.
Shikamaru mím môi, anh không thích khi luôn bị làm khó bởi Temari. Lần nào cũng vậy, bà chị này luôn làm anh cảm thấy anh không nắm bắt được, cũng may cô ta không phải 1 tay chơi cờ tướng và cũng không ca cẩm suốt ngày như mẹ anh hay làm loạn lên như những đứa con gái khác. Nhưng thật không may chính vì thế nên “đối phó” với cô ta thật chẳng đơn giản chút nào.
-Ờ… tôi … - Shikamaru đưa tay lên gãi cổ trong vô thức – tôi cũng không phải người giặt nó đâu… sáng nay khi tôi ngủ dậy đã thấy nó được giặt sạch rồi.
-Thật chẳng phải là “sự tiếc nuối” thật lòng gì cả! – Temari đưa 1 tay chống ngang hông, quay phắt đi – sao không nói thẳng ra rằng đó là do mẹ cậu giặt cho cậu?
“cậu trẻ nhà Nara” như đứa trẻ nhút nhát vừa bị đẩy lên sân khấu, không biết tiến cách nào mà cũng không biết lùi cách nào. Đưa chiếc khăn ra cũng dở vì “không thật lòng” mà chẳng lẽ lại không trả lại? Anh cũng quay mặt đi chỗ khác, 1 tay vẫn nắm chiếc khăn, cứng đơ.
Những tiếng bước chân vẫn vang lên đều, chỉ có ngữ từ thì không còn xuất hiện nữa. Nếu như tiếng thở có thể dùng để giao tiếp, có lẽ “cậu nhóc” đang vướng trong 1 mớ bòng bong cũng không dám hít không khí vào.
Ôi đám con gái thật là phiền phức!!!! Và những người có trí óc thì thậm chí còn phiền-phức hơn, hơn nhiều lần!!!!
Đến khi cả 2 chiếc bóng thôi không ngả nghiêng nữa và trườn xuống nằm im trên con đường gạch, tấm bảng hiệu quảng cáo của cửa hàng xén to tướng đã cứu nguy đầu óc đang càng lúc trở nên nặng trịch của Shikamaru.
-Dẫu sao thì… - anh đảo mắt, cố tìm lời thích hợp – khăn tay của cô đã bị tàn thuốc của tôi vương vào rồi. Để tôi mua chiếc khăn mới đền cho cô.
-không, đừng!!!
Sự phản đối gay gắt và bất ngờ đến từ người đối diện khiến Shikamaru sững lại. Temari bất giác nhìn xuống chân, đôi mắt bỗng chốc trầm màu của hoàng hôn dù cho mặt trời vẫn còn trên cao.
-Đừng vứt chiếc khăn này đi, hãy cứ giữ lấy.
-Chiếc khăn này ư? – Shikamaru nhìn xuống mảnh khăn trong tay, nó khá tầm thường và thậm chí có vẻ hơi cũ là đằng khác.
-Nó là … chiếc khăn mẹ tôi thêu cho tôi trước khi bà qua đời.
Có quá nhiều mất mát và kỉ niệm xảy ra trong cuộc sống của 1 ninja khiến những mảnh vụn kí ức còn lại sẽ không làm ngạc nhiên bất cứ ai. Nhưng ánh mắt cháy lửa tàn như đang đêm sẽ chừng sụp xuống khiến Shikamaru cảm thấy như đất dưới chân mình nát vụn.
Ráng chiều…
-Ta cũng không muốn lấy lại nó đâu! – Temari đột nhiên đổi giọng, có lại dáng vẻ nghênh ngang như cô chưa từng nói gì vài phút trước – tàn thuốc của cậu làm bẩn nó rồi.
-Nếu vậy….
-Nhưng vì nó là kỉ vật của ta – cô gái với mái tóc màu nắng quay bước đi thật nhanh – ta cấm “nhà ngươi” vứt nó đi!
Rồi cô hấp tấp tung mình lên không trung, biến mất sau những nóc nhà, chỉ để lại những cơn gió không kịp níu lấy cô.
Và để lại 1 Shikamaru đứng đực ra như đang bị chôn chân xuống đất.
…
-Thật là… – Shikamaru chép miệng, mắt vẫn không rời hướng bóng kunoichi vừa khuất – nằng nặc đòi đến đây rồi lại thoắt cái vù mất. Vừa ngang vừa… loạn!
Anh nhìn vào chiếc khăn vẫn nằm im trong tay, bỏ nó vào túi áo và cài nút lại. Ừ thì được thôi, không muốn giữ thì ta sẽ giữ, có sao đâu nào!
Mây trời trôi lững thững, nhìn như những thanh kẹo bông đang bị gió níu trên cao. Mà không, đây là “kẹo mây” mới đúng.
Ừ thì giữ cái khăn, có sao đâu!
Dẫu sao thì 1 chiếc khăn mới cũng sẽ không có được mùi hương như thế này…. Lạ!
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 760 Age: 100 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:43 pm
Phần 30: TRỜI KHÔNG MƯA, NHƯNG…
-Phải, đây là di ảnh của Mijung Hyuga, Mộng phu nhân.
Hinata đón lấy tấm ảnh mà cô trân trọng từ tay Shikamaru. Nhưng sức nặng từ nó như tăng lên, khi cô nhận ra cái nhìn đầy nghi hoặc được gửi đến Neji. Trong 1 khoảnh khắc, nhịp tim của Neji nhanh lên 1 cách bất thường.
-À – Shikamaru nhún vai, hếch đầu về phía Temari – nếu muốn cảm ơn hãy cảm ơn người này này, là cô ta tìm thấy nó đấy.
-Đừng khách sáo – Temari từ tốn – 1 vật quan trọng thế này mà không may lạc mất, hẳn là cô đã lo lắng lắm. giờ vật đã tìm được rồi, tụi này xin cáo từ trước, bảo trọng.
Cắt đoạn đối thoại bằng 1 đường thẳng gọn và sắc, Temari quay lưng bước đi. Bóng chiếc quạt của cô ngả về sau, như đang níu lấy bóng Shikamaru kéo đi.
Neji vẫn im lặng, dù nhịp tim đã bình thường trở lại. có điều gì Neji và Shikamaru chia sẻ mà Hinata không biết?
Cô đưa mắt nhìn Neji. Ánh mắt của anh… vẫn mông lung 1 màu trắng. nó không sáng, không tối, mà nằm đâu đó lưng chừng, lẫn vào màn không khí nhẹ tênh lẫn những dải gió se lạnh.
Điều gì đã xảy ra khi có vắng nhà? Điều gì đã xảy ra vào cái ngày Neji trở về mình đầy thương tích? Điều gì ám ảnh ánh mắt vốn luôn luôn hết sức cương nghị của anh họ cô? Sao cô lại là người duy nhất không hề hay biết bất cứ điều gì?
-Neji-san…. – Hinata vẫn không rời mắt khỏi người con trai đứng cạnh cô – anh đưa em đến đây.. vì tấm ảnh này phải không?
Nhịp thở chậm lại như đang tan biến, Neji cúi xuống nhìn Hinata. Ánh nhìn của anh phản chiếu trong nắng rõ đến mức cô có thể nhìn thấy đồng tử của anh đang lay động, như tâm hồn anh không hề tĩnh lặng.
Neji-san mà cô luôn luôn ngưỡng mộ, người đã truyền cho cô biết bao nghị lực, ở bên cô bao năm, người mà cô đã hãnh diện đối đầu…
..giờ như đang run sợ…
Và trong đôi mắt ấy, 1 lớp sương mờ mỏng vắt ngang qua. Cứ như chỉ cần 1 chút lay của gió…
Hay 1 chút động của lá cây rời cành…
Hay 1 chút xúc cảm không kìm nén được…
…cũng có thể khiến những giọt lệ trào ra khỏi khóe mắt…
Neji-san mà cô ngưỡng mộ…
Giờ đứng trước cô… là 1 Neji-san đau khổ.
Hinata bất giác đưa 1 tay níu lấy tay áo Neji. Đây chẳng phải là lần đầu tiên cô níu lấy áo anh… nhưng là lần đầu tiên cô không tìm kiếm sự chở che từ cánh tay ấy.
-Neji-san – Hinata mỉm cười – cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa…
-Hi… Hinata-sama…
-Để em nói hết đã! – cô níu mạnh lấy vạt áo anh - … cho dù chuyện gì đã xảy ra, hay đang xảy ra… tất cả… bất cứ chuyện gì đi chăng nữa… cho dù là em-không-biết hay em biết rất rõ, xin anh, Neji-san…
Bản tay nhỏ bé đang níu lấy Neji khẽ run lên.
-...xin anh… đừng tự dằn vặt bản thân nữa.
1 giọt nước nóng hổi rơi xuống. Trời không mưa, và Hinata cũng không khóc, nhưng….
-Hinata-sama… - có rất nhiều… rất nhiều chuyện…
-Em biết, em biết có nhiều điều đã xảy ra – Hinata tiến sát gần hơn nữa đến Neji – em không biết chính xác tất cả và thậm chí có những điều em không nên biết. nhưng em tin vào Neji-niisan, em biết Neji-niisan có những quyết định cho riêng mình và cho em! Vì thế.. Neji-niisan, xin đừng tự làm anh đau khổ. Cho dù anh có làm điều gì đi chăng nữa, em biết anh đang làm điều anh cho rằng đúng nhất. Xin anh, Neji-niisan, đừng dằn vặt bản thân mình nữa!
Hinata gục đầu vào ngực áo Neji, giống như khi anh đến tìm cô bên rừng.
Nhưng cô biết… người đang cần sự sẻ chia giờ không phải cô, mà là anh. Trong khi là người luôn luôn lo lắng cho cô và Hanabi, Neji chưa bao giờ có được sự quan tâm mà đáng ra anh phải có.
-Trong nhiệm vụ vừa qua, em đã nghĩ rất nhiều.. rất nhiều – Hinata cố gắng kìm mình lại dù những lời nói của cô vẫn tự động bung ra – em luôn luôn thật kém cỏi, luôn là người yếu ớt, phải đợi đến sự ủng hộ của anh, của Naruto-kun. Em luôn nhìn vào người khác và ngưỡng mộ họ. nhưng vì em yếu kém nên mọi người luôn phải giúp đỡ, bảo vệ em! Em muốn mạnh mẽ hơn nữa, em cần phải mạnh hơn, phải đứng trên đôi chân của chính mình.
Hinata ngẩng đầu, ánh mắt như đang nài nỉ.
-Xin anh đừng lo lắng nhiều vì em nữa…. em biết Neji-niisan luôn lo nghĩ cho em nhiều lắm. nhưng dù có là điều gì, em biết anh luôn có lý do của riêng mình. Xin anh…
Phải… cô vẫn nhớ ngày Neji khước từ lời đề nghị xóa dấu ấn Phân Gia.
Ngày anh đến tìm cô trong rừng.
Và cả chiếc áo khoác của cha anh cô vẫn giữ….
Tất cả.. chỉ vì Tông Gia… chỉ vì những người như cô…
Cô không thể phủ nhận cô muốn biết tất cả những mắc mứu đã ập đến, những điều cô không sao hiểu được.
Nhưng nếu đó là Neji-san… chỉ cần đó là Neji-san, cô sẽ không bao giờ thắc mắc điều gì. Co biết…cô tin…
Bởi không ai trên thế gian này… không 1 ai ở bên cô nhiều đến vậy, không ai đỡ lấy những giọt nước mắt của cô nhiều như thế…
Cũng như bây giờ…
Trời không hề mưa
Nhưng sao…. Những giọt nước…
Trời không hề mưa mà….
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 760 Age: 100 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:44 pm
Phần 31: NỢ
Tĩnh mịch.
Áng mây dầy cộm cuốn lấy và giấu mặt trăng trong mình nó, khiến tất cả khung cảnh phía dưới nặng trĩu vác trên mình bóng đêm.
Chỉ còn ánh sáng từ những quán nhậu khuya lập lòe phả lên vệ đường. mùi ruợu, tiếng chơi xúc xắc, tiếng cười kẻ được bạc, tiếng hờn kẻ kém may vang lên lạo xạo.
Tấm màn vén lên, để lộ dáng dấp 1 người phụ nữ. kín mình trong bộ kimono, bà khẽ lách qua đám người nhộn nhạo để tiến vào góc phòng, nơi có 1 người đang đợi ở đó.
-Xin lỗi ta đến trễ - người phụ nữ ngồi xuống, 1 tay vẫn ôm lấy 1 kiện hàng dài và mảnh – đường sá dạo này thật chẳng an toàn.
-Không sao – chàng trai trẻ trả lời – tôi cũng mới đến thôi.
Dù giọng nói không đổi, dù ánh mắt không láy lên sắc màu cảm xúc, trên cả 2 gương mặt vẫn có những đường nét mềm lại khi họ nhìn thấy nhau.
-Vết thương của con sao rồi?
-Chúng đều đã lành.
-Có thể làm vậy, chỉ có ông ta thôi, đúng không?
-Quả không hổ danh 1 kunoichi kinh nghiệm, chưa cần nghe sự tình đã có thể đoán ra.
Người phụ nữ nhận lấy lời khen, đưa ống tay áo kimono lên che nụ cười.
-Ta biết khả năng của mỗi người chứ. Konoha không hề bị tấn công chứng tỏ đây chẳng phải người ngoài. Nếu thực sự có dã tâm thì vết thương chẳng thể nhẹ đến vậy.
Chàng trai không cười, nhưng anh tận hưởng tiếng khúc khích theo cách của riêng anh. Dù nó không phải lời nói, nhưng tiếng cười ấy luôn khiến anh thấy vừa sao lãng vừa xúc động. phản ứng tự nhiên chăng?
-Đáng lẽ Hiashi-sama không nên gọi Kire-sensei về mới phải. đây thực sự không phải là chuyện lớn.
-Con bị ông ấy đả thương, ông ta hẳn cảm thấy có phần trách nhiệm. Dẫu sao con vẫn là con của ta, Neji.
Neji hít 1 hơi thật sâu và nhìn vào người phụ nữ đối diện, mẹ anh. Đã bao lâu rồi anh không gặp lại bà? 6 tháng? 1 năm? Dường như còn lâu hơn thế. Anh không thể diễn tả được những khác biệt trên gương mặt bà, nhưng anh biết không ai khác ngoài thời gian đã biến đổi gương mặt ấy.
-Vậy là… với lời đề nghị của Hiashi-san, con đã quyết định rồi?
-Đó là… hôm nay, khi tôi đang trên đường đến ngôi chùa cổ.
-Ồ - Kire nhướng mày – phải chăng--
-Đúng thế - Neji gật đầu. dù khóe miệng vẫn không đổi, sự dễ chịu vẫn thể hiện qua từng âm tiết trong giọng nói – ngày Kire-sensei dẫn tôi đến ngôi chùa đó. Sensei đã nói với tôi 1 điều…
-… không có món nợ nào không được trả, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Không có món nợ nào nặng hơn nợ máu, không có ơn nghĩa nào lớn hơn ơn sẻ chia … - Kire tiếp lời.
-Tôi… nợ máu.. và tôi không biết cách nào để trả. Nhưng khi tôi đến đó và nhớ đến câu nói của sensei, lòng tôi bỗng nhẹ lại, tôi biết mình phải làm gì để trả món nợ đó, tôi không cảm thấy lạc lối nữa. Nếu nợ phải trả, thì tôi sẽ đơn giản để máu thịt mình trả cho điều đó.
Người phụ nữ im lặng lắng nghe. Đoạn bà nhấp môi vào cốc trà nóng. 1 làn khói nhẹ phủ lên mi mắt.
-Kire-sensei – Neji chần chừ 1 giây khắc trước khi tiếp lời – nợ mà cha tôi đã nợ phu nhân và nợ của…. Mijung phu nhân, cha tôi đã trả như thế nào?
Tiếng cốc đặt mạnh lên bàn vang lên khô khoẳng khi cái tên “Mijung” được nhắc đến. tiếng động đanh gọn khiến cả những bàn xung quanh cũng im bặt. Những cái đầu hiếu kì tự hỏi điều gì đã xảy ra khiến người phụ nữ đoan trang này lại cư xử thô cứng như vậy.
-Thật không ngờ… - Kire nhắm mắt như cố gắng xua tan thứ mà bà hi vọng là 1 cơn ác mộng - … ta không ngờ con lại nắm rõ chuyện sớm như vậy.
Neji không đáp. Anh chỉ cúi đầu xuống bàn. Hiashi đã nói có những chuyện không thể để người ngoài xen vào, ngay cả khi đây là về gia đình anh…
-Cha con đã nợ Mijung-neesan cả 1 mối lương duyên mà ông không thể đền đáp được.
Nhấp thêm 1 ngụm trà nữa rồi thở dài, người phụ nữ tiếp lời.
-Cha con không thể trả món nợ ấy, thì ông đã mang tính mạng mình ra dốc sức bảo vệ Tông Gia, bảo vệ em trai, bảo vệ Mijung-neesan, Hinata-sama và bảo vệ cả ta và con.
-Cả…?
-Dĩ nhiên rồi – nụ cười nhạt nhòa nở trên đôi môi Kire – nếu ngày đó chấp nhận hi sinh Hinata-sama, để thỏa thuận không đạt được thì sớm hay muộn giao tranh sẽ còn xảy ra giữa nhà Hyuga và Kumo, hẳn nhiên cũng sẽ dẫn đến xích mích giữa Konoha và Kumo. Cha con đã từ bỏ tất cả, cũng vì những món nợ ông ấy phải trả.
Neji hiện rõ nét bối rối trên gương mặt. Nếu cha anh vì nghĩa và lòng trung mà bảo vệ Tông Gia, anh hoàn toàn có thể hiểu, nhưng cha anh đã nợ mẹ anh và anh điều gi?
Như đọc được điều trong đầu con trai mình, Kire mỉm cười lần nữa.
-Ông ấy nợ chúng ta nhiều chứ. Cha con nợ ta tình cảm và sự sẻ chia, và ông ấy nợ con tất cả những niềm vui con đã chia sớt cho đến ngày ông lìa đời.
Không có món nợ nào nặng hơn nợ máu
không có ơn nghĩa nào lớn hơn ơn sẻ chia
Với 1 người cha… không có món nợ nào lớn hơn….
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 760 Age: 100 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:45 pm
Phần 32: CŨNG VẬY THÔI
-Kire-sensei – Neji nắm 2 bàn tai lại – sensei thực sự không có ý định ngăn cản quyết định của tôi sao?
Kire mỉm cười, nghiêng đầu làm 1 lọn tóc lượn nhẹ bên trán.
-Ta có ngăn cản thì con cũng sẽ quyết tâm làm, cũng vậy thôi.
-Sensei… năm đó người cũng không hề ngăn cản cha…
-Ta có ngăn thế nào ông ấy vẫn sẽ một mực làm theo ý mình, có khóc lóc có van nài cũng vậy thôi. Chi bằng ủng hộ ông ấy và cho ông những giờ phút kiêu hãnh cho bản thân.
Neji ngầng lên nhìn người phụ nữ mà trong suốt bao năm anh không hề muốn tìm kiếm sự chở che từ bà.
-đối với 1 ninja mà nói, mọi điều làm đều vì mục đích mà chúng ta tin tưởng, nếu chỉ có 1 giây 1 phút hành động không còn được thực hiện vì mục đích đó nữa, chẳng khác nào cuộc đời 1 ninja đã tắt. chúng ta có sức mạnh, chẳng phải cũng vì những người, những nơi chúng ta yêu quý sao? Neji, con có sức mạnh này vì cha con, thì con cũng sẽ sử dụng nó cho những người, những thứ quan trọng khác. Không có bất kì 1 vũ khí nào được tạo ra tất cả đều sắc nhọn. Katana có sống, kunai có tay cầm, ngay cả shuriken cũng có tâm bằng phẳng. mọi vũ khí được tạo ra để không bao giờ sát thương người sử dụng nó Và ninja….. ninja ra đời để không bao giờ làm tổn hại điều mà ninja đó trân trọng.
Neji lặng người. Anh thậm chí không dám thở mạnh như sợ nhịp thở của mình sẽ phá đi cái không gian bởi những từ ngữ anh nhận được tạo nên. Tim anh đập mạnh nhưng tâm anh như sững lại. biết bao câu hỏi anh muốn đặt ra, những nghi vấn xoắn cuộn lại với nhau giờ bỗng tan biến.
Anh đã biết điều mà anh cần.
Và vì thế, tất cả những chuyện khác đều trở nên vô nghĩa.
-Trời sắp sáng rồi… - Kire phá tan sự im lặng kéo dài – ta nên trở về.
Neji lật đật đứng dậy, cúi rạp người chào. Anh không thể diễn tả hết những điều anh muốn nói, nhưng anh cảm thấy giữ im lặng vẫn là lựa chọn tốt nhất, bởi trong tận tâm mình, anh vẫn tin rằng sớm thôi… hai người sẽ còn dịp hội ngộ.
Kire cầm lấy gói hàng dài và vướng víu của mình, lách người qua những tấm lưng oằn xuống sau 1 đêm nhậu nhẹt.
-Ta từ biệt tại đây, Neji Hyuga – Kire cúi nhẹ đầu, rồi biến mất trong bóng đêm. Rất có thể sẽ có người tự hỏi làm cách nào mà 1 người phụ nữ trong bộ kimono có thể bước đi nhanh như thế, giống như tan biến.
Nhưng Neji hiểu hơn ai hết, rằng mẹ anh không ai khác chính là Kire Tomoe, 1 trong những S-nin cao cấp bảo vệ Kumo – những kẻ đã giết cha anh.
Anh cũng rời khỏi bàn, ánh mắt vương lại đôi chút ở cốc trà còn dang dở. Màn đêm lạnh lẽo ám hơi sương, nhưng nó mang đến cho anh 1 cảm giác thật mới, như chưa có đêm nào trong lành bằng đêm nay.
Neji bước thật nhanh về phía cuối đường. không phải gió mạnh hơn, cũng chẳng phải anh nhẹ đi. Nhưng thật nực cười là anh cảm thấy như cơ thể này có thể bay lên trời cao, sau khi nó đã rũ bỏ được biết bao gánh nặng.
1 con chim khi đã thoát khỏi nỗi sợ hãi với bầu trời, sẽ giương cao đôi cánh vì nó biết, rằng nó muốn chìm đắm, muốn được bao bọc trong làn gió hơn bất kì điều gì khác.
---
Kire không quay trở về Kumo ngay. Bà đứng bên cổng chính của Konoha, chờ cho đến khi 1 bóng người nhận ra sự lộ liễu của mình, phải xuất đầu lộ diện.
-Kire-san, thật thất lễ.
-Không có gì, Hiashi-san – Kire cười – chắc hẳn anh lo lắng cho Neji?
Đôi mắt trắng lộ dần dưới ánh đền lập lòe từ trên cồng hẵt xuống.
-Không dám dối lòng, tôi chỉ lo sau khi biết được những chuyện của quá khứ, của tôi, Hizashi-nii và cả của Mijung sẽ ảnh hưởng lên nó. Và… cũng thật lòng tạ tội vì đã đả thương Neji.
-Xin đừng nhắc lại – Kire kéo nhẹ ánh mắt xuống gói hàng của mình – đau đớn dù là về thể xác hay tâm hồn sẽ mang đến cho Neji những kinh nghiệm mà chỉ riêng nó hiểu được.
Kire trút bỏ bộ kimono bên ngoài, để lộ đồng phục ninja và gói hàng bà mang theo không gì khác chính là 1 cây katana cán dài. Ánh mắt bà bỗng trầm xuống khi lời tiễn biệt chuẩn bị vang lên.
-Neji… không gọi ta là mẹ, nhưng không gì thay đổi được sự thật rằng nó vẫn là con trai ta và Hizashi. Nó vẫn hận ta vì ta đã đi đến Kumo mà không mang theo nó…
-Điều này không thể trách Kire-san được. Kumo và nhà Hyuga vốn đã có thù hằn và tranh chấp, đặc biệt là sau khi họ bắt cóc Hinata. Nếu mang Neji theo thì không chỉ Neji mà cả Kire-san có lẽ đã không thể giữ được mạng. Vất vả cho Kire-san nhiều rồi…. không quản ngại khó khăn đến Konoha làm dâu nhà Hyuga, và rồi cũng đối đầu với biết bao nguy hiểm để quay về Konoha như thế này….
-Sự thực là cho dù Hizashi hay bất cứ ai can ngăn, ta vẫn sẽ đến Konoha, ta vẫn sẽ cưới Hizashi nhà Hyuga, ta vẫn sẽ sinh ra Neji và cũng vẫn sẽ quay trở lại thăm nó, tất cả cũng vẫn vậy thôi....
Cho dù còn có thể lựa chọn lại 1 lần nữa
Với những người mà ta yêu thương
Tất cả vẫn sẽ vậy mà thôi.
Cho dù có khóc lóc, có van nài….
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 760 Age: 100 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:46 pm
Phần 34: VAI
Sau khi trở về, Hinata tiếp tục công việc thường ngày của mình: luyện tập, mua trà cho cha và lấy thuốc.
cha cô khó tính trong nhiều chuyện, và trà là 1 trong những thứ đó. Tuy mang danh đi chọn trà, Hinata có thể cảm nhận được ngầm ý của cha mình: từ trà nước, cô nghiễm nhiêm kiêm luôn nhiệm vụ quản trách các gia nhân. Phải chăng cha cô muốn cô thể hiện vị trí của mình hơn?
-Hinata-sama!
Tiếng gọi làm Hinata giật mình. Neji, như sợ ánh nắng làm cô lóa mắt, vừa lấy 1 tay che trước trán cô lại, vừa gọi.
-Neji-san…
-Sama không sao chứ? Đột nhiên sama dừng lại.
-Không có gì đâu Neji-san, em chỉ đang mải nghĩ thôi – Hinata ôm hộp trà trong tay, mỉm cười.
2 người rẽ vào trạm xá. Sau lần làm nhiệm vụ cùng đội 7, Kiba càng lúc càng ép mình hơn trước làm lọ thuốc của Hinata vơi đi nhanh trông thấy.
Có 1 câu nói vui rằng 1 người không thể trở thành 1 ninja của Konoha nếu chưa “nằm giường” ít nhất 1 lần. Dù cái đùa ấy nghiệt ngã trong thực tế, đó là điều mà bất cứ ai cũng phải chấp nhận. Nhưng xét trên 1 khía cạnh khác thì trạm xá và hệ thống y tế của Konoha thuộc vào hàng tốt nhất so với các làng khác, 1 phần cũng phải cảm ơn Tsunade.
Vị bác sĩ đẩy cặp mắt kình dày cộp lên sống mũi, chỉ 2 lọ đặt sẵn trên bàn, hoa tay múa chân:
-đây, cô cứ thoái mải mà mang về, Hinata, không không cần lo lắng, đây đang là giai đoạn khó khăn, tôi không thể xả thân như các ninja trị thương thì từng này thuốc đáng gì, không tôi nói thật mà, đừng lo, à Neji-san, sức khỏe cậu thế nào, khá hơn chưa?
-Lần trước quả thật phiền bác sĩ – Neji cúi đầu.
-Lần trước? – Hinata ngoái đầu lại – đã có chuyện gì xảy ra trước nữa sao?
-Không có gì cả Hinata-sama – Neji trả lời – tôi hơi mệt và được đưa vào đây.
-Ngất xỉu và được đưa vào đây – bác sĩ nói lại. rõ ràng anh phật ý khi bệnh nhân của mình tự tiện thay đổi “bệnh án”.
Hinata không nói gì thêm nữa và cô tiếp tục giữ im lặng cho đến khi về tận nhà. Neji tháp tùng và góp phần vào sự im lặng kéo dài đó. Anh biết cô không vui.
Chỉ đến khi Hinata cầm cuộn băng trắng muốt lên, Neji mới dám mở miệng:
-Xin hãy cứ để tôi tự làm, Hinata-sama.
Bấy giờ Hinata mới bật ra lời nói, dù câu nói vẫn trong nhưng ai cũng có thể nhận ra trong âm tiết rằng đã có gì làm nặng tâm trí cô:
-Xin anh ngồi xuống đây, Neji-san.
Neji, ngoan ngoãn như 1 con thỏ, ngồi xuống không chút phản kháng. Mọi thứ sẽ còn trở nên tồi tệ hơn nếu anh không nghe lệnh “sama”. Cô giúp anh cởi áo khoác ra rồi thở dài, mở ngăn tủ lấy thêm cây kéo:
-Anh nên cẩn trọng hơn với bản thân Neji-san.
-quả thực tôi không có ý giấu sama.
-Anh đã giấu rồi đấy. Thật là…
Hinata không nói hết câu, cô cau mày lại.
-Tạ lỗi, Hinata-sama – Neji không muốn nhắc lại lý do vì sao anh lại kết thúc nằm trong bệnh xá, tất cả anh có thể đưa cho cô giờ chỉ là lời xin lỗi.
Mọi lời nói lại tan đi. Gian phòng chỉ còn lại tiếng những mảnh băng được tháo ra rơi xuống nền tatami sột soạt nhẹ. Không rõ chính xác từ bao giờ, chỉ nhớ là sau kì thi lên Chuunin và Konoha bị Orochimaru tấn công, Hinata là người giúp Neji thay băng. Ban đầu chỉ là mang thuốc, sau đó là băng bó vết thương. Neji bị thương gần như liên tục khiến sau vài năm việc này trở thành 1 thông lệ, 1 thói quen sinh hoạt trong gia đình, giống như bữa cơm sum họp mỗi lần 1 thành viên từ xa trở về vậy.
Khi dải băng cuối cùng rơi xuống cũng là lúc Hinata nhìn thấy những vết cắt vẫn còn rỉ máu trên lưng Neji. Như lời Sakura, các vết thương ngoài da tuy không nghiêm trọng nhưng vì phát hiện và băng bó muộn nên chúng sẽ chậm lành. Đường cắt lại bén ngót, khiến mỗi cử động đều có thể khiến miệng vết thương rộng ra.
Hinata thấm những giọt thuốc vào bông và chấm nhẹ chúng lên những đường chằng chịt đỏ lòm. Cô mím môi, cố gắng để không làm mạnh dù chỉ 1 chút rồi với chất giọng nhỏ như sợ nói to cũng sẽ khiến những vết máu lan ra thêm, cô nhíu mày:
-Vậy mà tối qua anh lại bảo không có gì.
-Thật sự là không có gì, Hinata-sama.
-Anh chỉ có thế giấu những thứ người khác không hiểu được thôi Neji-san. Với những điều nó đã quá rõ ràng thì càng giấu anh chỉ càng làm người khác đau buồn hơn đấy.
Neji cứng người lại trước lời “trách phạt” của Hinata. Lại 1 lời tạ lỗi nữa vang lên, cho dù với Neji, câu nói lần này nặng nề hơn trước rất nhiều.
Hinata giận. Cô biết cho dù cô có nói bao nhiêu lần đi nữa, Neji vẫn sẽ tuôn ra những “không sao đâu Hinata-sama” , “không có gì cả Hinata-sama”. Ngay cả khi có việc bận tâm, anh cũng không bao giờ chia sẻ cho ai. tất cả mọi lo lắng, mọi suy tư, phiền muộn, buồn bã, anh đều nhốt tất cả trong mình.
-Neji-san, đưa tay cao lên 1 chút – Hinata vươn tay ra, băng bả vai Neji.
Cũng từ góc độ này, luôn luôn cô nhìn thấy rõ đôi vai và lưng anh họ mình. sẹo đè lên sẹo, tạo thành những đường chằng chịt không có mở đầu, cũng không có kết thúc.
Hàng mì trùng xuống, cô vòng ra phía trước Neji. đầu băng được thắt lại và cắt ngắn, nhưng tiếng thở của Hinata lại kéo dài ra.
Neji có thể dễ dàng nhận ra điều ấy. anh đặt 1 tay lên tóc Hinata và vuốt nhẹ 1 cái sau đầu cô.
Hinata định lên tiếng bảo Neji đừng xoa đầu cô như vậy nữa, cô đâu còn là trẻ con. Nhưng chẳng hiểu vì lý do nào, không lời nào bật ra.
À phải rồi, trước giờ cô không để ý, rằng vai Neji đã rộng ra rất nhiều. Từ khi nào thế nhỉ?
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!
Sakura Administrator
Tổng số bài gửi: 760 Age: 100 Đến từ: Kazano clan
Tiêu đề: Re: [Sưu tầm][Naruto] Xa hơn về phía sau 2/1/2012, 9:46 pm
hần 35: NHÌN THẤU
Kurenai vào viện. cả đội được cắt cử đi giúp Ino dọn hàng. Inoichi bận bịu với những dữ liệu đóng mở mập mờ về Pain khiến cả cửa hàng hoa rơi vào đôi tay bé nhỏ của Ino. Mặc dù hay “ngắm đích” những anh chàng bảnh mã, không ai có thể phủ nhận Ino là 1 cô gái xinh đẹp và hoạt bát. Chẳng rõ đó là do máu nhà Yamanaka, hay do cô đã lén sử dụng jutsu của mình khi không ai chú ý, mà cô luôn khiến người đối diện mình cảm thấy dễ chịu và cởi mở hơn rất nhiều.
Cả gian hàng nhỏ chỉ trong 1 sáng bỗng rộn rạng tiếng nói cười. Với Hinata có lẽ không sao, nhưng để khiến 4 chàng ngựa non có thể thực sự chú tâm vào từng cánh hoa mỏng manh hẳn là 1 nhiệm vụ khó tương đương với nhiệm vụ cấp S.
-Shino! – Ino gầm lên – cất ngay những con bọ của cậu đi! Chúng mà ăn bông hoa nào của tôi là cậu sẽ nhừ đòn! Shikamaru, thôi ngay trò mơ mộng đi, đến đây giúp tôi bưng giá hoa này ra góc kia. Choji! Cậu mà không ngừng nhai nhóp nhép thì tôi sẽ đá cậu đấy! Kiba…!!
-Thật là vất vả cho Ino-san quá – Hinata tự động cảm thấy hơi cuống.
-Lũ con trai lười biếng lúc nào cũng vậy… ấy đừng cái đó cứ để đấy Hinata! Thật đấy, cậu mà không để mắt đến là bọn họ làm loạn lên ngay. May mà tớ không có 1 thằng em trai!
Hinata cười khúc khích khi Ino giơ nắm đấm ra dọa “lũ lười biếng”.
-Thật ra thì… có anh em trai trong nhà cũng không tệ đến thế đâu.
-Ý cậu là Neji ở nhà giúp cậu làm việc nhà chăm chỉ hay sao? Dù chả nói chuyện gì, vẻ ngoài của cậu ta cũng không mang đến cho tớ cảm giác đó.
-Vậy là… Ino-san và Neji-san thực ra không gần gũi lắm sao?
-Tớ thấy cậu ta rất khó gần.
-Phải rồi – Choji sực nhớ ra chuyện, nhỏm dậy - chẳng phải Ino-san thời kì thi lên Chuunin đã có ý định quyến rũ Neji mà không được sao…
Câu nói chưa dứt đã bị cắt đứt bởi 1 giọng nói đanh thép:
-Choji cậu CÂM NGAY CHO TÔI! – nói rồi Ino quay lại phía Hinata, bình thản như chưa có gì xảy ra – cậu ta có vẻ khá lạnh lùng, thật đấy.
-Neji-san hơi…. ít nói – Hinata đảo mắt, cố gắng tìm cho ra từ thích hợp.
-Anh ta không bắt nạt cậu chứ? – Ino khoanh 2 tay lại, nghiêm nghị hẳn.
-Không…. Hoàn toàn không có đâu!
Hinata xua tay vội vã. Cô hiểu Ino đang ám chỉ chuyện gì, và có vẻ thật tức cười khi cô cảm thấy như đó là lỗi của cô nếu mọi người hiểu nhầm bất cứ điều gì.
-Neji-san… anh ấy cũng có nhiều mối bận tâm riêng… nhưng anh ấy là người rất chân thực và biết lắng nghe. Dù anh ấy tài năng nhưng không hề kiêu ngạo, và…ờ….phải rồi, Neji-san làm soba rất ngon!
Im lặng 3 giây.
…
…
…
Và mọi người cười rộ lên!!
Neji!? Cái gã Jounin lầm lì lại là người thích làm soba lúc rảnh rỗi sao?! Thật khó mà tưởng tượng cái bản mặt ấy quấn tạp dề và tề gia nội trợ!
-Hinata – Ino bụm miệng – cậu miêu tả gã Neji đó cứ như là 1 ông chồng số 1 của gia đình ấy!
Hinata biết mọi người không cười cô, nhưng gò má cô vẫn hơi ửng lên. Cô bẽn lẽn đưa tay vén tóc qua mang tai, giọng thành khẩn:
-Thật sự… Neji-san giống như ninja số 1 vậy. Anh ấy không quá khô khan như nhiều người nghĩ đâu.
-Ô….? – Ino nháy mắt, ghé sát vào Hinata, châm chọc – nếu anh cậu đã là số 1 rồi, thì Naruto sẽ là số mấy nhỉ…?
-Na… Naruto-kun là…. là… - hơi nóng bừng lên mặt Hinata như hơi từ 1 ấm nước sôi, khiến cả khuôn mặt cô đỏ ran – là…. Naru… là… -kun… là…
2 bàn tay của Hinata cứ như mắc lại vào nhau khi cái tên “Naruto-kun” được nhắc đến. cái tên thân thương đến mức chỉ cần nhắc đến, cô đã cảm thấy như thật gần, như Naruto đang ở sát bên cô, như lời động viên của anh mới đặt lên tai cô chỉ vài giây phút trước thôi…
-Nhưng thật là… - Ino bỗng dưng ngưng vẻ nghịch ngợm của mình – cuối cùng thì Naruto có gì đặc biệt chứ, Hinata?
-Naruto-kun… anh ấy… Naruto-kun rất…
Ino ngắt lời, đưa tay ra dấu cô muốn nói cho nốt suy nghĩ của mình:
-Mình hiểu Naruto là người không dễ chấp nhận thất bại, và cậu ta cứng đầu 1 cách khủng khiếp, cứng đến mức cho dù có phải chấp nhận cái chết, cậu ta vẫn không đi ngược lại lẽ sống của bản thân. Hẳn nhiên thì… mỗi đứa con trai lại có 1 cái hay và ương ngạnh riêng. Nhưng…
Ino hít 1 hơi thật dài như 1 người chuẩn bị diễn thuyết.
-Ngày xưa mình cũng rất thích Sasuke, nhưng sau bao năm, mình nhận ra Sasuke không phải người mình cần. Sakura thì khác… cô ấy giữ nguyên vẹn tình cảm trong suốt 1 thời gian dài. Đã có lúc mình tự hỏi…. điều gì đã làm nên khác biệt ấy? Mình nghĩ… có lẽ câu trả lời nằm ở sự thấu hiểu và sẻ chia. Mình rất ngưỡng mộ Sasuke, thực sự rất ngưỡng mộ, nhưng…. Cậu ấy không phải là người mình cần tìm.
-Người cần tìm là sao? – Hinata cố gắng lục lọi trong trí nhớ, cô có cảm giác đã nghe thấy điều này ở đâu.
-Là… - Ino gãi đầu – là 1 người mà cho dù không cần dùng jutsu của nhà Yamanaka, mình vẫn có thể nhìn thấu người đó. Và người đó, ngược lại, nhìn thấu mình hơn ai hết.
________(¯`°•.»«.•°´¯)_________ [You must be registered and logged in to see this image.]
A day without you is like a year without rain...! Cảm ơn anh... vì đã mang cho em sự thay đổi, dù em chỉ là cánh hoa anh đào bé nhỏ trong mắt anh...!